Chương 39: Bằng chứng

Chủ nhiệm Lý ngẩng đầu khỏi điện thoại, thấy cậu đến liền "À" lên tiếng, cười nói: "Vậy thì tốt quá, nếu để thánh thủ ngoại khoa của chúng ta gặp vấn đề thì tôi cảm thấy tội lỗi lắm. Dạo này cậu thế nào rồi?"

Phương Hành Chu: "Tôi cảm thấy tinh thần mình tốt hơn nhiều. Cậu nói đúng, trước đây tôi chỉ chịu áp lực quá lớn thôi."

Chủ nhiệm Lý gật đầu đồng tình: "Lo âu về mang thai là điều rất phổ biến, hơn nữa cường độ công việc của cậu cũng rất lớn, đều không phải vấn đề nghiêm trọng."

Phương Hành Chu cúi đầu uống một ngụm canh, lơ đãng nói: "Hôm đó vị hôn phu của tôi có làm trắc nghiệm tâm lý không? Tôi nhớ mơ hồ là kết quả không lý tưởng lắm..."

Chủ nhiệm Lý sửng sốt: "Hả?"

Vẻ mặt bối rối trên mặt hắn không phải giả, hắn chớp chớp mắt: "Vị hôn phu? Vợ cậu không phải đang mang thai sao? Vị hôn phu từ đâu ra?"

Phương Hành Chu như không nghe được câu trả lời của hắn, chỉ tự mình nói: "Hôm đó, cậu đã chẩn bệnh cho anh ấy, kết quả là

--- nhân cách phản xã hội cực kỳ nghiêm trọng. Cậu còn ấn tương không?"

Chủ nhiệm Lý dừng đũa, nhìn chằm chằm cậu một hồi.

"Vì sao cậu lại có ký ức như vậy?" Hắn nhanh chóng tiến vào trạng thái hỏi khám.

Phương Hành Chu không trả lời hắn, cậu hỏi ngược lại: "Vì sao cậu không có ký ức đó?"

Chủ nhiệm Lý: "..."

Một trận trầm mặc dài.

Một lát sau, chủ nhiệm Lý vươn tay, sờ trán Phương Hành Chu, xác nhận cậu không phát sốt rồi thở dài.

Hắn dùng ánh mắt đồng tình nhìn cậu, nói: "Ngày đó, vợ cậu đi cùng cậu vào khoa tâm lý để kiểm tra, nhưng người tiến vào phòng khám bệnh chỉ có cậu. Chúng ta trò chuyện một lúc rồi cậu đi vào phòng bên cạnh để trả lời câu hỏi, sau vài phút, vợ cậu nhân cơ hội này mà bước vào, nói chuyện với tôi vài câu, đề tài chủ yếu là tình trạng tinh thần của cậu, cô ấy rất yêu cậu, cũng rất lo lắng cho cậu."

"Vị hôn phu lung tung rối loạn gì? Nhân cách phản xã hội gì?"

Phương Hành Chu nhìn bạn tốt của mình.

Cậu đã quen chủ nhiệm Lý từ thời đại học, cậu biết rõ hắn là người không thích nói dối, cũng không có lí do gì để nói dối.

Hắn thật sự không nhớ rõ.

Phương Hành Chu chậm rãi hít sâu một hơi, không hỏi tiếp, cậu cúi đầu nhìn đồ ăn trong khay, thấy được ảnh ngược của mình trong bát canh xương hầm trong suốt.

Lại một bằng chứng nữa.

Lục Kiến Xuyên... đang ngụy trang làm nhân loại.

Hơn nữa, nếu ghi chú ở sau tờ giấy chẩn bệnh là đúng, tình hình có lẽ phức tạp hơn cậu tưởng. Lục Kiến Xuyên có thể dễ như trở bàn tay mà thao tác hơn phân nửa nhân viên công tác trong bệnh viện, năng lực của anh kh*ng b* vượt xa dự đoán của cậu.

Rất nhiều mảnh ký ức khác cũng liên tiếp bị kích phát, cậu nhanh chóng nghĩ đến "Vương Phỉ". Giờ nhìn lại, tiệc đính hôn kia quỷ dị hơn mặt ngoài của nó, Vương Phỉ có lẽ cũng không phải là người, Lý Toàn phụ trách vụ án này có lẽ cũng không phải là cảnh sát bình thường...

"Hành Chu?" Chủ nhiệm Lý thăm dò gọi cậu.

Ý nghĩ của Phương Hành Chu bị đánh gãy, cậu một lần nữa ngẩng đầu lên, cười với đồng nghiệp đối diện: "Ngại quá, tôi thất thần. Cậu vừa nói gì?"

Bác sĩ Lý: "Buổi chiều nay cậu có ca mổ không? Hay cậu tranh thủ thời gian này đi tái khám với tôi đi? Tôi thấy bệnh tình của cậu có vẻ nghiêm trọng hơn."

"..." Phương Hành Chu đối mặt với ánh mắt lo lắng chân thành của bạn tốt, cậu không thể giải thích, chỉ có thể nói: "Được."

...

Chiều hôm đó, chủ nhiệm Lý dành riêng cho cậu một suất khám, yêu cầu cậu ghé thăm khoa tâm lý sau khi tan làm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!