Chương 37: Mặt nạ

Vừa mới bước đến cửa hàng cháo, Lục Kiến Xuyên đã gọi điện thoại đến, lúc này Phương Hành Chu mới rời khỏi nhà chưa đầy ba phút.

Phương Hành Chu nhìn chằm chằm vào cái tên hiển thị trên điện thoại, trầm ngâm một lúc lâu, rồi mới bấm nghe máy ngay trước khi cuộc gọi tự động ngắt.

"Alo, vợ yêu, em mua cháo xong chưa?" Giọng Lục Kiến Xuyên đầy lo lắng, "Anh thấy khoảng cách đến quán cháo cũng hơn 300 mét thôi, em lại không lái xe, có mệt không? Cần anh ra đón không?"

"..." Phương Hành Chu nhận gói cháo gạo kê nóng hổi, "Em mua xong rồi. Anh có muốn ăn xúc xích nướng không? Cạnh quán cháo có cửa hàng xúc xích nướng thơm lắm, có khá nhiều người xếp hàng."

Lục Kiến Xuyên vừa nghe thấy món này, bỗng im lặng nửa giây, đầu óc dường như bị ngắt quãng, anh đã quên mất mình định nói gì.

Cách điện thoại, Phương Hành Chu thậm chí nghe rõ tiếng nuốt nước bọt của anh.

"... Ăn." Lục Kiến Xuyên đáp, giọng hơi thiếu tự tin.

Phương Hành Chu cười: "Ừ, em sẽ về ngay."

Cậu mua cháo và thuốc hạ sốt cho chính mình, rồi ghé vào quầy hàng cách vách mua hai mươi cây xúc xích nướng.

Trong lúc chờ xúc xích nướng, cậu giấu kín bản thân trong đám người đang xếp hàng, xác nhận xung quanh không có sinh vật nào có khả năng theo dõi cậu thì mới làm như không có việc gì mà rút tờ giấy chẩn đoán ra, rũ mắt nghiêm túc xem xét..... Thì ra là phiếu khám khoa tâm lý của Lục Kiến Xuyên.

Ngày khám là ngày 12 tháng 4, bác sĩ là bạn của cậu, chủ nhiệm Lý, hắn chẩn đoán cậu có biểu hiện hoang tưởng nhẹ, rối loạn lo âu, cần uống thuốc điều trị. Nếu sau một liệu trình mà cậu không cải thiện, cậu nên tái khám hoặc nhập viện.

Nhìn qua thì chẳng có gì bất thường, mọi chi tiết từ thời gian đến nhân vật đều hoàn toàn khớp với ký ức của cậu.

Nhưng linh cảm của Phương Hành Chu bỗng bị kích phát, gắt gao nhìn chằm chằm tờ giấy nhăn dúm kia, gân xanh trên trán nhảy thình thịch, đọc đi đọc lại tờ giấy chẩn bệnh, ý đồ tìm ra bí mật ẩn giấu giữa những dòng chữ bình thường.

Mãi đến khi cậu bước lên đầu hàng, vừa vặn đứng dưới ánh đèn đường, tờ giấy hơi mỏng trong tay cậu bị chiếu đến trong suốt...

Mặt sau có chữ viết.

Đồng tử Phương Hành Chu co lại.

Cậu vội lật tờ giấy lại, thấy được nét chữ quen thuộc.

Nét chữ thanh thoát mà trầm ổn, dù có vài nét chữ vội vàng nhưng vẫn có thể nhìn thấy phong thái của người viết..... Là chữ của chính cậu.

Nhưng cậu không hề nhớ mình đã từng viết những dòng này, như thể ký ức về khoảnh khắc then chốt này đã bị một thế lực không biết tên xóa sạch.

Cậu nhìn chằm chằm vào những dòng chữ mình viết nửa tháng trước, bả vai hơi căng cứng, hô hấp càng ngày càng dồn dập, chủ quán xúc xích nướng gọi cậu vài cậu mà cậu đều không nghe được.

"Anh đẹp trai ơi, xúc xích của anh đây! Aiz, anh rốt cuộc có lấy không? Không thì tôi bán cho người khác đấy!"

Chủ quán bước tới trước mặt cậu, gân cổ kêu lên.

Phương Hành Chu rốt cuộc cũng hoàn hồn, nhanh chóng nhét tờ giấy lại vào trong túi, cười gượng với chủ quán: "Ngại quá, gói giúp tôi nhé."

Hai mươi cây xúc xích nướng được đóng thành năm hộp, cầm trên tay cũng nặng trĩu. Phương Hành Chu tay trái xách cháo và thuốc, tay phải cầm bữa khuya cho người yêu, từ từ bước về nhà, cúi đầu nhìn bóng mình bị kéo dài dưới ánh đèn đường, đếm hô hấp nặng trĩu của mình.

Những dòng chữ cậu vừa đọc hiện lên trước mắt, đại não cậu như có sóng to gió lớn...

[ Ngày 12 tháng 4, khám ở khoa tâm lý với chủ nhiệm Lý ]

[ Từ ngữ then chốt: Nhân cách phản xã hội ]

[ Nếu nhìn thấy tờ giấy này, nhớ tìm chủ nhiệm Lý để khám lại. Nếu chủ nhiệm Lý cũng quên mất ]...

[ Chứng minh nai con có thể thao tác tư duy và ký ức của người khác, anh ấy ]...

[ Điều đó chứng minh anh ấy vẫn luôn ngụy trang thành nhân loại ]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!