Khám khoa thai sản, Phương Hành Chu cũng nhờ người quen.
Cậu đứng bên cạnh với tư cách là người nhà, nhìn Lục Kiến Xuyên đeo khẩu trang, thân hình cao lớn hơi co quắp nằm trên ghế khám, trong khi người bạn bác sĩ của cậu đã trợn mắt há hốc mồm, hắn trố mắt nhìn Lục Kiến Xuyên, rồi lại nhìn Phương Hành Chu, bộ não rõ ràng đã quá tải, không thể xử lý thông tin.
Lục Kiến Xuyên chủ động nói: "Chào bác sĩ An, tôi là người vợ tương lai của Hành Chu."
Anh nhấn mạnh chữ "vợ", khiến Phương Hành Chu không nhịn được, đưa tay che miệng, cúi đầu ho khan một tiếng, che lại nụ cười.
Bác sĩ An từ từ đảo mắt từ đầu đến chân Lục Kiến Xuyên, quan sát dáng người cao gầy gần 1m9 và phong cách trang điểm thiên hướng nam tính của anh, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở yết hầu của anh.
Lục Kiến Xuyên im lặng kéo cổ áo lên, che khuất yết hầu một chút.
"Vị hôn thê của cậu..." Bác sĩ An mấp máy môi, khó khăn lắm mới phát ra được thanh âm: "... vóc dáng cao thật nhỉ."
Phương Hành Chu bình tĩnh đáp: "Đúng vậy, từ nhỏ vóc dáng anh ấy đã cao. Tôi thích người cao, tạo cảm giác an toàn."
Bác sĩ An: "... Cô ấy còn có yết hầu?"
Phương Hành Chu: "Ừ, lúc dậy thì nội tiết nam mạnh nên mới vậy, cậu là bác sĩ khoa phụ sản, chắc cậu hiểu rất rõ."
Bác sĩ An càng thêm hỏng mất: "Nội tiết nam mạnh đến mức có yết hầu mà vẫn mang thai như bình thường? Hai người... lợi hại thật!"
Mặt Phương Hành Chu không đổi sắc: "Đã uống thuốc điều chỉnh nội tiết một đoạn thời gian rồi, buồng trứng đa nang* không phải là bệnh không thể chữa."
*Buồng trứng đa nang là bệnh lý phụ khoa liên quan đến sự mất cân bằng nội tiết tố, không chỉ giảm khả năng sinh sản mà còn làm tăng nguy cơ mắc nhiều bệnh lý nghiêm trọng khác.
Bác sĩ An: "..."
Hắn lúng túng cúi đầu, một lần nữa ngước lên nhìn về phía Lục Kiến Xuyên, cảm thấy chỉ số thông minh và trình độ chuyên môn của mình bị sỉ nhục, hắn cực kỳ nghi ngờ Phương Hành Chu hôm nay cố tình đến chỉnh mình.
"Vậy làm siêu âm B đi," hắn cầm chặt thiết bị trong tay, nghiến răng nghiến lợi: "Đã mang thai mấy tháng rồi?"
Lục Kiến Xuyên: "Hơn ba tháng."
Nói xong, anh lặng lẽ thò một xúc tu dưới lớp áo khoác, cảnh cáo phôi thai trong bụng một hồi, uy h**p nó không được hóa ra mặt quỷ khi chụp siêu âm B như lần trước.
[ Ngoan ngoãn giả làm phôi thai nhân loại, nếu dọa bác sĩ, tao sẽ tống mày khỏi khoang bụng, để dịch dạ dày tiêu hóa mày! ]
Xúc tu nhẹ nhàng vỗ vào bụng.
Vật nhỏ bên trong run rẩy, nhanh chóng an tĩnh lại, bắt đầu giả chết.
Bác sĩ: "Vén áo lên."
Lục Kiến Xuyên nhanh chóng thu hồi xúc tua, vén áo lông lên một đoạn, lộ ra vùng bụng hơi phồng lên nhưng vẫn còn cơ bụng.
Bác sĩ An nhìn chằm chằm vào bụng anh, đồng tử co lại, há hốc miệng, không thể tin nổi, hồi lâu sau vẫn không có động tĩnh.
Sao có thể?
Hai bên sườn vẫn còn dấu vết cơ bụng rõ ràng, chứng tỏ độ cong đó không phải bụng bia, người đàn ông này... thật sự mang thai?!
"Bác sĩ?" Lục Kiến Xuyên hơi mỉm cười, gọi hắn.
Hắn phục hồi tinh thần, một lần nữa ngẩng đầu, hắn chau mày, không quá xác định mà nhìn về phía Phương Hành Chu ở bên cạnh, rất mong tìm thấy sự tán thành từ đồng nghiệp.
Phương Hành Chu cũng đang nhìn chằm chằm vào cái bụng hơi phồng, thần sắc hơi căng thẳng, chậm rãi hít sâu một cái, gật đầu với hắn, nói: "Bắt đầu đi."
Vẻ mặt của bác sĩ có chút hoảng hốt, máy móc bôi gel siêu âm lên bụng Lục Kiến Xuyên, run rẩy đặt đầu dò lên bụng anh, nơi đó thậm chí còn có một hình xăm quen thuộc...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!