Nửa giờ sau, bác sĩ Lý đồng thời nhận được báo cáo đánh giá tâm lý của Phương Hành Chu và Lục Kiến Xuyên.
Hắn ngồi trên ghế dựa, chăm chú nhìn vào hai kết quả phân tích trong khoảng hai mươi phút.
Phương Hành Chu đã uống xong ly trà thứ hai, chủ nhiệm Lý vẫn chậm chạp không chuẩn đoán bệnh cho cậu, cậu nhịn không được mở miệng hỏi: "Bệnh tình của tôi có nghiêm trọng lắm không?"
Lục Kiến Xuyên ngồi bên cạnh khẩn trương nắm chặt tay người yêu, lòng bàn tay anh hơi ẩm ướt.
Bác sĩ Lý vẫn im lặng, không khí căng thẳng lan tỏa khắp phòng khám, thẳng đến khi Lục Kiến Xuyên không chịu nổi: "Bác sĩ, ngài cứ nói thẳng đi, dù kết quả như thế nào thì chúng tôi cũng chấp nhận được."
Bác sĩ Lý hít sâu một hơi, khó khăn lắm mới rời mắt khỏi báo cáo, nhìn về phía hai người bệnh đối diện.
Ánh mắt hắn dừng lại trên người Lục Kiến Xuyên.
Hai kết quả xét nghiệm hoàn toàn vượt quá dự đoán của hắn. Phương Hành Chu, người tưởng chừng có vấn đề nghiêm trọng nhất lại hoàn toàn không có vấn đề gì, không có dấu hiệu trầm cảm hay rối loạn ảo tưởng gì như hắn nghi ngờ, trạng thái tinh thần hoàn toàn minh mẫn, kết quả xét nghiệm máu cũng rất bình thường.
Ngược lại là Lục Kiến Xuyên... Từ bài kiểm tra tâm lý cho thấy, anh gần như ăn khớp 100% với hồ sơ tâm lý của một tội phạm mà hắn từng nghiên cứu: cao ngạo, khuyết thiếu cảm giác đồng cảm, cảm xúc trì độn, có xu hướng bạo lực tiềm ẩn, tiêu chuẩn đạo đức cực thấp
--- hoàn toàn đủ để trở thành hình mẫu điển hình cho nghiên cứu tâm lý tội phạm.
Trực giác mách bảo hắn
--- người yêu nam giới này của Phương Hành Chu là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm.
Ví dụ như ngay lúc này, khi hắn nhìn vào đôi mắt của Lục Kiến Xuyên, hắn lại cảm thấy lạnh sống lưng.
Hàng năm hắn tiếp xúc với vô số bệnh nhân tâm thần, trong đó không thiếu những ca bệnh cực đoan, ngẫu nhiên còn hỗ trợ cảnh sát giám định một ít kẻ phạm tội nguy hiểm, nhưng... Hắn chưa từng gặp ai như Lục Kiến Xuyên, khiến hắn có cảm giác bất an đến vậy.
Đặc biệt là cách Lục Kiến Xuyên miêu tả về máu của Phương Hành Chu.
"Món quà tuyệt mỹ được Chúa Sáng Thế ban tặng. Sữa tươi."
... Ngay cả những bệnh nhân ám ảnh bất thường cũng không dùng từ ngữ cuồng nhiệt như vậy để miêu tả máu. Chủ nhiệm Lý rùng mình, chợt hiểu ra câu nói "Tôi nghi ngờ người yêu mình không phải con người" của Phương Hành Chu.
Hắn chuyển ánh mắt sang Phương Hành Chu, gượng cười nói: "Tôi nghĩ tốt nhất là nên nói chuyện riêng với cậu vài câu."
Phương Hành Chu: "Không sao, cứ nói thẳng đi, tôi không ngại để Lục Kiến Xuyên biết."
"..." Chủ nhiệm Lý muốn nói lại thôi, "Từ góc độ chuyên môn, tôi cảm thấy trao đổi riêng sẽ tốt hơn..."
Lục Kiến Xuyên vốn có sự tôn trọng tự nhiên với bác sĩ, anh nhanh chóng đứng dậy: "Vậy tôi ra ngoài trước, hai người nói chuyện nhé."
Anh bước ra khỏi phòng, trong phòng chỉ còn lại Phương Hành Chu và chủ nhiệm Lý. Hắn thả lỏng hơn một chút, đứng dậy mở cửa sổ, hít sâu hai hơi không khí trong lành.
Thấy vậy, Phương Hành Chu cảm thấy dự cảm không lành trong lòng ngày càng rõ.
"Rất nghiêm trọng sao?" Cậu khẽ hỏi.
Chủ nhiệm Lý kéo ghế ra, ngồi xuống bên cạnh cậu, vẻ mặt nghiêm túc nhỏ giọng nói: "Hành Chu, chúng ta quen biết nhau nhiều năm, tôi sẽ không lừa cậu. Vị hôn phu này của cậu... tôi khuyên cậu vẫn nên chia tay đi."
Phương Hành Chu: "?"
"Nhìn từ hành vi, cậu đã có vấn đề tâm lý khá nghiêm trọng, nhưng kết quả xét nghiệm lại hoàn toàn bình thường, tôi đoán là do cậu sống lâu trong hoàn cảnh môi trường méo mó nên mới dẫn tới những hành động kỳ lạ đó, mọi thứ vẫn có thể cứu vãn," chủ nhiệm Lý nói rất nghiêm túc, "Còn vị hôn phu của cậu, lại có vấn đề nhân cách cực kỳ nghiêm trọng, chú ý, tôi nói là vấn đề nhân cách, không phải vấn đề tâm lý."
"Tôi nhìn kỹ báo cáo của người yêu cậu, cậu ta dường như bẩm sinh đã thiếu hụt cảm xúc, ngoài mối quan hệ yêu đương với cậu ra thì hầu như không có bất kỳ mối quan hệ nào khác, không có chút kính trọng nào với sinh mạng, không cảm thấy mâu thuẫn với những hành vi bạo lực đẫm máu, đạo đức thấp đến mức khó có thể coi là con người, cậu ta đã bắt đầu có biểu hiện của chứng hoang tưởng và tâm thần phân liệt."
"Hơn nữa trực giác của cậu là đúng, cậu ta thực sự có sự cuồng nhiệt khó hiểu với máu của cậu, trạng thái tinh thần của cậu rõ ràng đã bị cậu ta ảnh hưởng."
Hắn chân thành khuyên nhủ, nắm vai Phương Hành Chu, vẻ mặt càng thêm nghiêm túc: "h*m m**n với máu thường là khởi đầu của nhiều tội ác tàn bạo, hơn nữa cậu ta không có lòng trung thành với xã hội loài người, nhận thức hoàn toàn tách biệt với xã hội, cậu biết điều này nghĩa là gì không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!