Bác sĩ và người nhà tương lai của bác sĩ được hưởng ưu đãi giảm giá khi khám sức khỏe tại bệnh viện cậu làm.
Tuy nhiên, suy xét đến tính chất đặc biệt của Lục Kiến Xuyên, Phương Hành Chu muốn đến một bệnh viện tư nhân sang trọng để kiểm tra cho anh. Nhưng Lục Kiến Xuyên kiên quyết muốn đến bệnh viện nơi cậu làm việc, lý do: Muốn tham quan nơi vợ mình thường ngày làm việc.
Phương Hành Chu nghe lý do này chỉ biết cười thầm không ngừng.
Lý do chân chính của anh rất dễ đoán: Lục Kiến Xuyên nóng lòng muốn cả bệnh viện biết rằng bác sĩ Phương không chỉ có người yêu mà còn đã đính hôn, thậm chí sắp lên chức bố.
Dĩ nhiên, Phương Hành Chu sẽ không chọc thủng tâm tư nhỏ bé này của người yêu, thuận theo ý anh mà đặt lịch khám tại bệnh viện cậu làm, chờ đến ngày nghỉ thì lấy thân phận bệnh nhân đến khám.
Tầng 5 là khoa phụ sản, tầng 4 là khoa tâm lý.
Bệnh viện lúc nào cũng đông nghẹt người. Lục Kiến Xuyên ỷ vào thân hình cao gần 1m9, dễ dàng che chở Phương Hành Chu trong vòng tay của mình, phòng ngừa cậu bị đám đông chen lấn trong thang máy.
Thế là, cả hai bị ép vào góc nhỏ bên trong nhất của thang máy.
Lục Kiến Xuyên gần như dán chặt vào người Phương Hành Chu, chỉ cần nghiêng đầu là có thể hôn môi cậu. Quái vật nhỏ trong bụng rất bực bội vì bị chen chúc, nó dùng sức đạp Lục Kiến Xuyên mấy cái, cách lớp áo lông mà vẫn đá tới eo Phương Hành Chu.
Phương Hành Chu lập tức cúi đầu xem.
Cậu nhíu mày, giữ chặt tay Lục Kiến Xuyên muốn để anh đứng ở bên trong, nói nhỏ: "Có phải con bị chèn ép không?"
Lục Kiến Xuyên cảm thấy bất mãn, nhỏ giọng đánh giá: "Kiều khí."
Phương Hành Chu: "?"
"Anh đang nói về thứ trong bụng," Lục Kiến Xuyên vội giải thích, "Làm... huyết thống của anh, nó quá kiều khí."
Phương Hành Chu: "Con mới chỉ là một cái túi phôi thai còn chưa phát triển, nai con, anh đừng nghiêm khắc quá."
Lục Kiến Xuyên cười khẽ, tay trái đan mười ngón tay với tay Phương Hành Chu, tay phải ôm eo cậu.
"Ting!" Thang máy đã đến tầng 4, anh che chở Phương Hành Chu chui ra khỏi đám đông, thở phào một hơi rồi thuận tay nhét tay cậu vào túi áo anh.
Nhiều nhân loại không được sống như ý, phòng chờ của khoa tâm lý cũng đông nghẹt người, vóc dáng của Lục Kiến Xuyên và Phương Hành Chu quá cao, diện mạo lại bắt mắt, vừa đi vào đã thu hút một đám ánh nhìn.
Mặt Phương Hành Chu có độ nhận diện cực cao ở bệnh viện, gần như là tấm danh thiếp sống.
Y tá đang trực vừa ngẩng đầu đã sửng sốt, cười hỏi: "Sao hôm nay chủ nhiệm Phương lại chạy sang khoa của chúng tôi thế?"
Lời này là hỏi Phương Hành Chu, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào trên người Lục Kiến Xuyên, sự hưng phấn trong ánh mắt cô lóe sáng đến mức mắt kính cũng không che được.
Phương Hành Chu tự nhiên lại gần người yêu, giới thiệu với đồng nghiệp: "Áp lực lớn quá, đến nhờ chủ nhiệm Lý tư vấn. Đây là vị hôn phu của tôi, hôm nay đi khám cùng tôi."
Rắc.
Tấm thẻ nhựa trong tay cô y tá gãy đôi.
"Vị hôn phu!" Tâm hồn bát quái của cô bốc cháy hừng hực, "Hóa ra trước đây mọi người nói anh đeo nhẫn đính hôn là thật!"
Lục Kiến Xuyên mỉm cười giơ tay lên, khoe chiếc nhẫn xấu kinh hoàng giống hệt cái của Phương Hành Chu lên, nói: "Đúng vậy, tôi và Chu Chu mỗi người có một chiếc. Cảm ơn mọi người thường ngày quan tâm Chu Chu."
Y tá suýt bị ánh vàng thổ hào của chiếc nhẫn lóe mù mắt..... Xấu đúng như lời đồn.
Không, thậm chí còn xấu hơn lời đồn...
Nhưng cái nhẫn như vậy lại đeo trên tay hai người họ, càng xấu đến mức làm người ta muốn bóp cổ tai. Cô cười gượng ha ha hai tiếng, miễn cưỡng khen một câu: "Cái nhẫn thật đẹp mắt, không ngờ chủ nhiệm Phương còn trẻ thế mà đã đính hôn rồi, chúc hai anh đính hôn vui vẻ, bách niên hảo hợp... chủ nhiệm Lý ở phòng khám bệnh số 5."
Lục Kiến Xuyên lịch sự cầm phiếu khám, lễ phép gật đầu với cô: "Cảm ơn." Sau đó quang minh chính đại nắm tay Phương Hành Chu, đi đến phòng khám bệnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!