Bảy ngày liên tiếp, Lục Kiến Xuyên bị đuổi ra khỏi nhà ban ngày sẽ canh giữ ở bãi đỗ xe bệnh viện, đêm về lại lảng vảng dưới lầu chung cư của Phương Hành Chu. Anh như một bóng ma không cần ăn cơm cũng không cần ngủ, giống một bóng quỷ mơ hồ, quỷ dị đến mức hàng xóm hoảng sợ, cuối cùng nhịn không được mà phải báo cảnh sát.
Phương Hành Chu vốn có tiếng tốt trong khu phố Hương Hạnh.
Hai năm trước, một cụ già phát bệnh hiểm nghèo bên đường, vừa đúng lúc gặp phải Phương Hành Chu đang tan làm trở về, đoạt lại tính mạng của lão nhân, từ đó được mọi người trong khu kính trọng.
Xuất phát từ sự tôn trọng đối với bác sĩ, sau khi báo với cảnh sát, hàng xóm lấy hết can đảm lặng lẽ đi tới của cậu, muốn nhắc nhở cậu về sự dị thường của "bạn trai cũ".
Sau khi chắc chắn xung quanh không có bóng người âm hồn bất tán kia, hắn mới dám duỗi tay ấn chuông cửa.
"Leng keng" ---
Phương Hành Chu tất nhiên là ở nhà, ánh đèn nhu hòa lọt qua từ khe cửa. Trong lúc chờ cậu mở cửa, tim hắn đập nhanh không thôi, nhịn không được mà đánh giá khắp nơi.
Vừa quay đầu, hắn đã đối diện với một đôi mắt hổ phách trong vắt.
Lục Kiến Xuyên không biết khi nào đã lặng yên không tiếng động mà xuất hiện bên bồn hoa, vẫn ôm thùng giấy như cũ, khuôn mặt tuấn mỹ đến mức như quỷ quái khoác da người, đang lặng lẽ nhìn chằm chằm hàng xóm, đôi môi đỏ diễm chậm rãi nhếch lên một nụ cười lễ phép lại lạnh lẽo.
Trong nháy mắt này, hàng xóm cảm thấy hồn mình như sắp bay đi.
Một nữa kinh diễm, một nửa kinh sợ. Hắn có thể khẳng định một trăm phần trăm là khi hắn ấn chuông cửa, quanh nhà Phương Hành Chu hoàn toàn không có bất kỳ ai.
Lục Kiến Xuyên rốt cuộc đã xuất hiện từ đâu? Vì sao một chút âm thanh cũng không có?
Anh ta... anh ta thật sự là nhân loại sao?
Hay là... trong nhà đã xảy ra một vụ án mạng, nam nhân trước mắt kỳ thật đã biến thành một oan hồn?
Trái tim hắn nhảy lên kịch liệt, hắn đã đọc rất nhiều câu chuyện kinh dị thần quái, hàng xóm bỗng nhiên cảm thấy vô cùng hối hận, vì sao hắn lại ăn no rửng mỡ mà lại chạy tới nhắc nhở bác sĩ Phương?
Khi cả người hắn cứng đờ không biết nên làm gì, "oan hồn" ngồi bên bồn hoa mở miệng, âm thanh hoa lệ lại ưu nhã.
"Chào buổi tối, Lâm tiên sinh."
Sau khi màng nhĩ của hắn nghe được âm thanh nào, da gà lan từ lòng bàn chân đến đỉnh đầu hắn.
Hàng xóm run lập cập, lộ ra nụ cười miễng cưỡng, lắp bắp nói: "Buổi buổi tối tốt."
Nụ cười của Lục Kiến Xuyên sâu hơn.
"Anh tới tìm Chu Chu sao?" Anh đứng lên từ bồn hoa, trong lòng ngực vẫn ôm thùng carton kia, "Đã 9 giờ rồi, em ấy vừa tan tầm về, hiện giờ đang tắm rửa, có chuyện gì có thể nói cho tôi."
Sau khi Lục Kiến Xuyên đứng dậy, ánh đèn đường chiếu xuống nền xi măng phía trước, lúc này người hàng xóm mới chú ý, xi măng dưới chân anh khắc đầy chữ rậm rạp, có sâu có nông, nét bút hỗn độn, như bị người dùng móng tay cào ra.
Bản năng của hắn mách bảo mình không nên nhìn kỹ, nhưng trước cảnh tượng quỷ dị này, hắn vẫn nhịn không được mà liếc mắt một cái theo bản năng.
Những dòng chữ rậm rạp, chồng chất kia viết:
--- "Anh yêu em"
Da đầu người hàng xóm như muốn nổ tung, đồng tử hắn co rút lại, càng thấy người đàn ông trước mặt tựa như yêu quái mỹ lệ nguy hiểm, hắn lùi nửa bước lắp bắp: "Tôi tôi tôi không có ý gì... anh... anh đừng lại gần..."
Lục Kiến Xuyên chớp mắt.
Anh khẽ mở môi như muốn nói gì, lại đột ngột ngậm miệng, quay sang nhìn về phía cửa nhà. Thần sắc trên mặt bỗng trở nên sinh động, ánh mắt tràn đầy mong chờ, xua tan vẻ "quỷ khí" âm trầm vừa rồi.
Giây tiếp theo, cánh cửa mở ra.
Phương Hành Chu mặc đồ ở nhà, tóc còn đang nhỏ giọt nước, chẳng thèm liếc nhìn Lục Kiến Xuyên một chút nào, chỉ nhàn nhạt hỏi người hàng xóm: "Lâm tiên sinh tìm tôi có việc gì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!