Một giấc ngủ trưa ấm áp, thoải mái, thấm đẫm hương thơm quen thuộc.
Phương Hành Chu tỉnh giấc, thỏa mãn vươn vai, chậm rãi lấy lại tinh thần, cậu cảm giác như mình đã ngủ rất lâu, rất sâu.
Trên người cậu phủ một tấm chăn lông quen thuộc, dường như là cái cậu đã đưa cho Lục Kiến Xuyên một giờ trước đó.
Đầu óc cậu còn chưa tỉnh táo, cậu không nhớ rõ mình có khóa cửa trước khi ngủ hay chưa, cũng chẳng nghĩ được tại sao tấm chăn lại xuất hiện trên người mình, cậu chỉ ngáp một cái, xoa xoa thái dương, theo bản năng s* s**ng bụng nhỏ, nơi đó mềm mại bóng loáng, nhưng lại âm ỉ đau..... Có lẽ do trưa ăn quá vội nên giờ cậu bị đau dạ dày. Cậu nghĩ.
Cậu liếc nhìn đồng hồ, còn năm phút nữa là đến giờ làm ca buổi chiều.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, cùng giọng nói lịch sự xa lạ: "Thầy Phương, anh tỉnh rồi ạ? Sắp đến giờ làm rồi."
--- Là Lục Kiến Xuyên đang cải trang thành thực tập sinh.
Phương Hành Chu không nhịn được mà mỉm cười.
Nai con cải trang rất tốt, thậm chí thay đổi cả giọng nói, cho rằng có thể ngụy trang đến thiên y vô phùng, mà không biết trên người anh tỏa ra mùi hương kỳ lạ, chỉ có cậu mới ngửi được, là mùi hương độc nhất vô nhị.
Chỉ cần một ánh mắt, Phương Hành Chu đã nhận ra.
Thậm chí dù sao này anh có mặc váy, giả làm phụ nữ, cậu cũng liếc mắt một cái là nhận ra ngay thân phận thật của anh.
Phương Hành Chu đứng dậy khỏi ghế nằm, mặc áo blouse trắng vào, mở cửa nói: "Tôi tỉnh rồi."
"Thực tập sinh tiểu Vương" đang đứng ngoài cửa, ánh mắt bình tĩnh dừng ở trên mặt cậu, đồng tử sâu thẳm chứa đầy ngàn lời khó nói, hoàn toàn khác với cảm xúc buổi sáng, dù họ chỉ cách nhau một tiếng ngủ trưa.
Phương Hành Chu hơi nhíu mày.
Thậm chí, trên gương mặt nam tính trẻ tuổi với nhan sắc bình thường này, cảm xúc dường như bị chia cắt một cách kỳ quái. Nửa trên khuôn mặt của anh trầm xuống, nửa dưới lại nở nụ cười rạng rỡ với Phương Hành Chu, vừa cười vừa đưa cậu một ly trà ấm vừa phải: "Anh uống trà cho đỡ khô họng đi. Điều hòa trong phòng khô lắm, ngủ trưa xong giọng sẽ dễ bị khàn."
Ánh mắt Phương Hành Chu dừng lại trên đuôi mắt anh.
Nơi đó có chút đỏ lên...
Trái tim cậu khẽ rung động, Phương Hành Chu nhận ly trà, uống hết trong một hơi, cẩn thận quan sát vẻ mặt của Lục Kiến Xuyên: "Trưa nay cậu không ngủ ngon à? Không quen sao?"
Lục Kiến Xuyên lặng lẽ liếc nhìn bụng dưới của cậu, xác nhận trên chiếc áo sơ mi trắng không hề dính chút máu nào, rồi anh cố gắng áp chế cảm xúc cuồng loạn trong lòng, giả vờ buồn ngủ mà dụi mắt: "Lúc tôi ở trường không có thói quen ngủ trưa, bây giờ tôi ngủ đến ngốc."
Phương Hành Chu quay vào trong phòng riêng, lấy một chiếc áo khoác nhung từ trong tủ quần áo: "Cậu không phải là bác sĩ chính thức, không cần bắt đầu ca chiều sớm đến thế, ngủ thêm một chút đi."
Lục Kiến Xuyên ủ rũ nhận áo từ tay cậu: "Thầy, anh tốt với thực tập sinh quá. Nhưng tôi không mệt, thầy giao một chút việc cho tôi đi."
Phương Hành Chu liếc nhìn đồng hồ, giờ này Tần Hồng Bác hẳn đang đi kiểm tra phòng, cậu cũng cần chuẩn bị cho ca mổ, còn một lúc mới tới giờ tan tầm, cậu không thể ở lại đây canh anh mãi.
"Cậu muốn làm gì?" Phương Hành Chu hỏi.
Lục Kiến Xuyên nói: "Bưng trà đổ nước, dọn bàn làm việc, quét dọn vệ sinh, việc gì có thể giúp thầy, tôi đều có thể làm."
Phương Hành Chu rút một cuốn sách giáo khoa dày cộp từ trên giá sách, nhét vào tay Lục Kiến Xuyên: "Vậy cậu ở đây học tập đi, trước khi tan ca tôi sẽ kiểm tra. Đừng đi lung tung, đói thì tự xuống nhà ăn, sau 2h30 sẽ có điểm tâm."
Lục Kiến Xuyên: "..."
Anh đờ đẫn nhìn bìa sách, bị một chút ký ức đại học đã chết ùa về tấn công.
Phương Hành Chu vẫn không yên tâm, dặn thêm: "Nếu tới thời gian tan ca mà tôi còn chưa giải phẫu xong thì cậu đi về trước đi. Lái xe cẩn thận đấy, chỗ này đông người, đừng đi nhanh."
Lục Kiến Xuyên gật đầu: "Được ạ."
Phương Hành Chu nhìn anh vài giây, nhìn chằm chằm vào đuôi mắt đỏ hoe, không hiểu sao lại cực kỳ để ý đến điều này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!