Lục Kiến Xuyên lại chịu thua.
Trong vòng một ngày, anh đã thất bại thảm hại trước mặt Phương Hành Chu hai lần.
Anh ngốc nghếch dẫm vào cái bẫy dịu dàng mà người yêu giăng ra cho anh, không hề phòng bị, cũng chẳng có chút sức chống cự nào, anh giống như một con mèo bị nắm gáy, số phận hoàn toàn nằm trong tay kẻ khác.
Ánh mắt anh thoáng hiện nét đau khổ, nhưng sự ảo não ấy bị che lấp dưới lớp cảm xúc dữ dội, khó lòng nhận ra. Miệng vết thương này của Phương Hành Chu rất nhỏ, nhưng lại cực kỳ chính xác, đủ sâu để máu chảy ra không ngừng, không quá nhiều cũng không quá ít, vừa đủ để xé tan hoàn toàn lớp vỏ ngụy trang của Lục Kiến Xuyên.
Anh luyến tiếng há miệng, anh biết mình đã thua rồi, nhưng bản năng vẫn khiến anh m*t thêm hai ngụm nữa.
Nụ cười Phương Hành Chu dần dần gia tăng.
Lục Kiến Xuyên vừa phỉ nhổ bản thân, vừa gian nan buông miệng ra, đầu lưỡi lướt qua lòng bàn tay của người yêu một vòng, kéo theo một sợi chỉ bạc mỏng manh.
Đứa bé trong bụng lần đầu tiên được nếm được hương vị này, nó dần dần trở nên ngoan ngoãn, như thể nó đã say rượu, nằm im trong cơ thể mẹ, không còn cựa quậy.
Ánh mắt Lục Kiến Xuyên lập lòe nhìn miệng vết thương trên đầu ngón tay của người yêu, Phương Hành Chu cười một tiếng, lại nhét ngón tay vào miệng anh, mang theo ý xấu mà khuấy động đầu lưỡi của Lục Kiến Xuyên, đùa nghịch một lúc cho đến khi máu cậu được m*t sạch thì mới rút ra.
Sau khi xác nhận cả Lục Kiến Xuyên và đứa bé đều thực sự khao khát máu của mình, Phương Hành Chu cảm thấy nhẹ nhõm và vui sướng, như thể cuối cùng cũng giải đáp được một nghi vấn lớn trong lòng.
Cậu không bị điên.
Cậu chỉ là... theo bản năng nhận ra mối liên hệ huyết thống. Hai người quan trọng nhất thế giới đang đứng bên cạnh cậu, cốt nhục tương liên, ý thức tương thông với cậu, mà cậu có thể cảm nhận được sự khao khát của họ, chuyện này vừa lãng mạn vừa hợp lý.
Phương Hành Chu thả lỏng vai, dán băng cá nhân lên miệng vết thương dù nó gần như đã lành.
Nhưng tâm trạng Lục Kiến Xuyên chẳng vui vẻ chút nào. Anh bước tới phía sau người yêu, lòng đầy bất an, nhỏ giọng nói: "Hành Chu..."
"Ừ?" Phương Hành Chu quay đầu lại, nói: "Hôm nay buồn ngủ quá, đi ngủ thôi."
Lục Kiến Xuyên hơi há mồm, muốn nói lại thôi.
Thấy anh vẫn đứng im tại chỗ, Phương Hành Chu hơi nhíu mày, đối diện với anh một lúc.
"Nai con, anh muốn nói gì?" Cậu hỏi.
Hầu kết Lục Kiến Xuyên khẽ động, anh căng thẳng nói: "Anh không phải loại b**n th** lung tung rối loạn kia, tuyệt đối không có sở thích ăn thịt người, cũng... không thích uống máu em, em đừng hiểu lầm."
Phương Hành Chu tỏ vẻ nghi hoặc: "Tất nhiên, anh chỉ giúp em xử lý vết thương thôi, sao anh lại nghĩ như vậy?"
Lục Kiến Xuyên cười gượng.
"Ngủ đi." Phương Hành Chu nhẹ nhàng ôm anh, hôn lên sườn mặt anh: "Bảo bảo có ngoan không? Con có đói không?"
Lục Kiến Xuyên thành thật lắc đầu: "Không đói bụng, bây giờ nó rất ngoan."
Phương Hành Chu gật gật đầu, đi về phía mép giường, xốc chăn lên nằm xuống. Lục Kiến Xuyên do dự nhìn chằm chằm cậu vài giây, nhận ra mình hoàn toàn không hiểu nổi suy nghĩ phức tạp trong đầu người yêu.
Liệu có thật sự chỉ là nhờ anh xử lý miệng vết thương không...? Thái độ tự nhiên của Phương Hành Chu khiến anh hoài nghi.
Dù sao, nếu phát hiện người bên gối mình có sự khao khát dị thường với máu tươi, từ góc nhìn của nhân loại, việc này giống như mở đầu cho một câu chuyện kinh dị nhỉ?
Nhưng người trong chăn chỉ mệt mỏi ngáp một cái, rồi ngẩng mặt lên, giao tiếp ánh mắt với anh trong chốc lát.
Chỉ một cái nhìn đó, Lục Kiến Xuyên lập tức hiểu ý, anh nhanh chóng tắt đèn, sau đó dùng tay dùng chân bò lên giường, kéo người yêu vào lòng, hôn lên trán cậu.
"Ngủ ngon, bảo bối." Anh chột dạ nói.
Phương Hành Chu thở đều, có lẽ vì sáng nay đã tiêu hao quá nhiều tinh thần, tay cậu đặt lên vùng bụng đang mang sinh linh mới của Lục Kiến Xuyên, chẳng kịp nói lời chúc ngủ ngon đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!