"'Sứa con' cực kỳ thông minh," nhân viên nghiên cứu tiếp tục nói bằng giọng nóng bỏng, "Chúng tôi đã sử dùng nhiều tần sóng khác nhau nhưng không thể chụp được hình dáng của thần, cuối cùng nhờ ngài thay đổi tư thế một chút, thần cũng di chuyển theo nên mới giúp chúng tôi chụp hình thành công."
"Thần rõ ràng có khả năng cảm nhận và có trí tuệ nhất định. Chúng tôi cho rằng, phôi thai chỉ là một hình thái, không phải là hạn chế với thần. Thần có thể rời khỏi cơ thể mẹ bất cứ lúc nào, hấp thu năng lượng qua cách hiệu quả hơn
--- ví như hấp dẫn rắn độc đến rồi nuốt chúng
--- để trưởng thành nhanh hơn. Nhưng rời đi quá sớm sẽ tăng nguy cơ mất kiểm soát với 'sứa con', vì vậy để thần được giáo dục hoàn thiện, chúng tôi đề nghị đợi đến khi thần có nhận thức nhất định về thế giới này rồi mới phá vỏ."
Nói đến đây, ánh mắt nhân viên nghiên cứu sáng rực lên, nhìn Lục Kiến Xuyên: "Sứa tiên sinh, ngài nghĩ sao?"
Lục Kiến Xuyên đáp: "Ý cậu là, thai giáo là điều rất quan trọng?"
"Chính xác!" Nhân viên nghiên cứu gật đầu, "Ngài dùng từ rất chuẩn xác. Trong xã hội loài người, giáo dục thế hệ sau là việc lớn. Nếu 'sứa con' đã có thể cảm nhận thế giới, tôi tin ngài có thể dẫn dắt thần trở thành một công dân tốt."
Lục Kiến Xuyên thở dài.
"Tôi sẽ cố," anh thiếu tự tin mà nói, "Có lẽ Chu Chu sẽ làm tốt hơn."
Nhân viên nghiên cứu nói: "Chúng tôi sẽ nhanh chóng viết phương án để bác sĩ Phương có thể dễ dàng tiếp nhận tin vui này."
Lục Kiến Xuyên một lần nữa nhìn về phía hình ảnh quỷ dị trên màn hình, nhịn xuống mong muốn thở dài..... Ảnh chụp kiểu này, từ góc nhìn của nhân loại nam giới, dù dùng cách nào cũng rất khó mà chấp nhận được.
Nuôi một quả trứng phức tạp hơn anh tưởng nhiều.
Lục Kiến Xuyên hơi buồn bã, tiếp tục phối hợp với Viện Nghiên Cứu Dị Thường để tiếp tục kiểm tra sức khỏe, họ vẫn luôn kiểm tra đến giữa trưa, nhóm nhân viên nghiên cứu nhiệt tình mời anh ở lại dùng bữa trưa.
Lục Kiến Xuyên không có hứng thú với đồ ăn ở Viện nghiên cứu, nhưng Lý Toàn nói với anh: "Đồ ăn hôm nay ngon lắm, viện nghiên cứu đặc biệt muốn cảm ơn ngài vì cống hiến của ngài cho kế hoạch Tùng Mộc, chỉ hôm nay mới được ăn mỹ vị."
Lục Kiến Xuyên bán tín bán nghi.
Lý Toàn và Ngôn Tâm dẫn đường, không đi về phía nhà ăn, mà dẫn anh sâu xuống đáy biển.
Càng xuống, càng có nhiều camera, cũng càng yên tĩnh. Đây là khu vực bảo mật cao nhất của Viện nghiên cứu, sinh vật bị kiểm soát đặc biệt cấp A trở lên đều bị trông coi ở nơi này, hai bên hành làng dài này đều là cánh cửa đóng chặt, trên mỗi cánh cửa treo mã hóa khác nhau, đại biểu cho thân phận của sinh vật bị kiểm soát đặc biệt bên trong.
Lục Kiến Xuyên bước vào, không khí bốn phía liền biến hóa vi diệu.
Sự tĩnh lặng đến ù tai bị phá vỡ bởi những tiếng động sột soạt cực nhỏ vang lên... từ phía sau các cánh cửa.
Sợ hãi, hưng phấn, thèm khát, phẫn nộ, ác ý...
Vô số con mắt hướng về phía Lục Kiến Xuyên, cho dù ở giữa họ có lớp tường chống đạn cũng không ngăn được xao động khó nhịn của chúng nó.
Lục Kiến Xuyên cũng ngửi thấy nhiều mùi quen thuộc hoặc xa lạ, bản năng thuộc về quái vật bị k*ch th*ch. Nhưng khẩu vị của anh đã sớm nghiêng về phía nhân loại, có thể dễ dàng kiềm chế h*m m**n cắn nuốt, không đến mức biến chỗ giam giữ sinh vật bị kiểm soát đặc biệt tại Viện nghiên cứu thành bữa tiệc buffet.
Nhưng mà thứ trong bụng anh vẫn chưa học được cách kiên nhẫn.
Cho dù bây giờ nó chỉ là một đám tế bào, còn chưa mọc ra chân tay, vừa ngửi thấy hơi thở của quái vật, nó đã bắt đầu liều mạng lăn lộn trong bụng Lục Kiến Xuyên, như thể hận không thể ngay lập tức chui ra từ bụng anh, tự mình hung hăng chém giết nhóm quái vật, ăn uống thỏa thuê.
Lục Kiến Xuyên chậc lưỡi một tiếng.
Anh dễ như trở bàn tay đè cục phôi thai đang tìm đường chết xuống, ánh mắt dừng lại trên người Lý Toàn và Ngôn Tâm: "Hai người dẫn tôi xuống đây là để thử nghiệm độ tin cậy của hệ thống an ninh à?"
Ngôn Tâm cũng khẩn trương không kém, hắn lau mồ hôi, bước nhanh hơn: "Không không không, chúng tôi không có ý này... Sắp đến rồi, xin 'sứa con' tiên sinh đợi một chút."
Bụng Lục Kiến Xuyên bắt đầu ẩn ẩn đau, cảm xúc của anh bị phôi thai ảnh hưởng, cảm giác bực bội nhanh chóng dâng lên.
May thay, bọn họ nhanh chóng dừng lại trước cánh cửa cuối cùng. Ngôn Tâm lấy ra một chùm chìa khóa, vì khẩn trương nên bàn tay hắn ướt đẫm mồ hôi, mất một lúc mới mở cửa được.
Hắn không dám nhìn vào phòng, đeo cặp kính đặc chế lên, hưng phấn quay sang nhìn Lục Kiến Xuyên: "Tới rồi, mời... mời ngài tận tình thưởng thức bữa trưa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!