Đêm đó, Phương Hành Chu mơ về một ký ức xa xôi đến mức cậu không thể tự nhớ lại.
Khoảng 4 tuổi, cậu đi theo bố mẹ đến một hòn đảo vừa mới được khai phá để nghỉ dưỡng, cậu phát hiện một sinh vật nửa trong suốt xinh đẹp đến mức làm lòng người hoảng sợ mắc kẹt trong vũng nước cạn ven biển. Nó có những xúc tu màu xanh ngọc phát ánh huỳnh quang, phần óc mềm mại lộ rõ qua lớp da đầu trong suốt, đôi mắt đỏ thẫm sâu thẳm thần bí của nó... quỷ dị, cao quý, ưu nhã, nhẹ nhàng trôi trong nước như muốn tiến về phía cậu.
Phương Hành Chu bị mê hoặc.
Bóng dáng nhẹ nhàng uyển chuyển ấy ám ảnh đầu cậu suốt đêm, khiến cậu không thể rơi vào giấc ngủ. Sáng hôm sau, cậu lén mang theo chiếc bình thủy tinh lớn ra bờ biển, bỏ "con sứa" quý giá vào rồi giấu trong vali. Thật kỳ lạ, cậu vượt qua kiểm tra an ninh mỗi cách dễ dàng, thành công đưa nó về nhà, cậu nói dối với bố mẹ rằng đó là món đồ chơi cậu đã mua bằng tiền tiết kiệm.
Hai năm trời, cậu nuôi nó ở đầu giường mình, tỉ mỉ chăm sóc nó. Trong khi bạn bè vui đùa ngoài kia, cậu ở nhà ôm "thú cưng" của mình, si ngốc cùng nó trò chuyện, kể chuyện cổ tích cho nó và hát cho nó nghe.
Nó càng ngày càng lớn, cũng càng ngày càng đẹp, mà thân thể của Phương Hành Chu thì càng ngày càng kém.
Ban đầu chỉ là thường xuyên mơ thấy ác mộng, mơ thấy một đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm cậu.
Dần dần, cậu không thể đi vào giấc ngủ, tay chân luôn xuất hiện vết thương bí ẩn (đến ngày hôm sau những vết thương đó lại lặng lẽ biến mất), như bị vật gì cắt vào động mạch. Cậu bị thiếu máu trầm trọng, thân thể trở nên gầy gò ốm yếu, thường xuyên sinh bệnh, tinh thần càng trở nên bất ổn.
Bố mẹ đưa cậu đi gặp nhiều bác sĩ nổi tiếng nhưng bệnh trạng vẫn không cải thiện, thậm chí càng ngày càng tệ. Đến năm 6 tuổi, đến việc đứng dậy cũng trở nên khó khăn, cả ngày cậu chỉ có thể suy yếu nằm trên giường, dùng đôi mắt ảm đảm nhìn chăm chú vào "con sứa" xinh đẹp mỹ lệ trên đầu giường, nhỏ giọng trấn an cảm xúc của nó. Nó dường như cũng rất lo lắng, áp sát đại não trong suốt vào thành bình pha lê, những xúc tu bám chặt vào vách tường pha lê, tròng mắt màu đỏ thẩm của nó chậm rãi chảy "nước mắt" màu xanh lục.
Phương Hành Chu vươn bàn tay gầy trơ xương, cách lớp pha lê nắm xúc tua của nó, rồi cậu rơi vào cơn hôn mê. Khi cậu tỉnh dậy, chiếc bình đã trống rỗng, chỉ còn bọt khí nhỏ sủi lên từ ống oxy.
"Con sứa" như cơn mộng đến rồi đi, như thể chỉ là ảo giác của cậu.
Cậu không thể tiếp nhận kết cục này, ôm chiếc bình khóc nức nở, nhưng kỳ lạ thay, sức khỏe của cậu dần dần hồi phục, chỉ có ký ức phai mờ.
Dù cậu cố gắng nhớ kỹ bằng mọi cách, nhưng hình ảnh về "con sứa" vẫn từ từ tan biến.
Chưa đầy nửa năm, cậu chỉ còn nhớ mang máng từng có món đồ chơi cậu cực kỳ yêu thích.
Rồi cậu trở lại cuộc sống bình thường, thuận lợi lớn lên giống như người bình thường. Vào năm 18 tuổi, trong buổi lễ chào sinh viên mới, cậu gặp Lục Kiến Xuyên, chàng trai đẹp đến mức phi nhân loại.
Khi ánh mắt dừng trên làn da trắng đến mức nửa trong suốt của anh, ký ức bị chôn vùi suốt 12 năm trỗi dậy như thủy triều. Phương Hành Chu nhớ ra "con sứa", khi cậu nhìn Lục Kiến Xuyên. Tim cậu đập thình thịch, lần đầu tiên cảm thấy rung động mãnh liệt như thế, dù biết rõ đối phương là một người đàn ông........
Khu cậu tỉnh giấc, dư vị của tình yêu mù quáng ấy vẫn đọng lại trong tim, làm Phương Hành Chu đờ đẫn nhìn trần nhà một lúc lâu.
Một suy nghĩ điên rồ đột nhiên len lỏi vào trong đầu cậu:
Liên hôn cũng không sao, bọn họ không có cơ sở tình cảm, Lục Kiến Xuyên vẫn sẽ mãi mãi chỉ ở bên cạnh cậu thôi.
Ý nghĩ này vừa lóe lên, cậu đã ghê tởm chính mình.
Cậu mặt không biểu tình ngồi dậy, phát hiện quần áo ngủ của cậu rối tinh rối mù như thể vừa ác chiến với ai đó 300 hiệp vào đêm qua.
"......"
Cậu khẽ cắn môi, càng ghét bỏ chính mình, rồi lạnh mặt đi tắm, đến cơm sáng cũng lười ăn, cậu thu dọn toàn bộ đồ đạc của Lục Kiến Xuyên vào thùng carton, rồi đặt đặt lịch để nhân viên chuyển phát nhanh tới lấy.
Nhân viên chuyển phát nhanh đến rất nhanh, mười phút sau người ta đã ấn chuông cửa của cậu.
Phương Hành Chu mở cửa ra.
Ngoài cửa không có nhân viên chuyển phát nhanh nào cả, chỉ có một gương mặt điển trai nở nụ cười nịnh nọt y hệt thi thể đêm qua trong nhà xác.
"Vợ yêu, em dậy rồi à!"
Lục Kiến Xuyên giơ túi giấy lên như chú chó trung thành chờ được chủ nhân khen: "Anh đã xếp hàng 2 tiếng để mua bánh củ cải mà em thích đấy."
Phương Hành Chu cực kỳ căm ghét cơ thể mình vì đã phản ứng sinh lý với Lục Kiến Xuyên. Chỉ nhìn gương mặt này thôi, trái tim cậu đã nhịn không được mà mềm nhũn.
"Anh tới đúng lúc," cậu không nhận túi bánh củ cải, chỉ dựa vào khung cửa, "Đồ đạc tôi đã thu xếp xong rồi, mang đi luôn đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!