Chương 15: Hình xăm

Lý Toàn đã dùng hành động thực tế để mãnh liệt từ chối, mong muốn để "Sứa" tự tay nấu canh gà không thể thực hiện được.

Sau khi tiễn đi nhóm nhân viên rời đi, Lục Kiến Xuyên cẩn thận quan sát thái độ của Phương Hành Chu, xác nhận mình đã thoát khỏi nguy cơ bị đuổi ra khỏi nhà, rồi chăm chỉ cần mẫn suốt cả buổi chiều, dọn lại tất cả đồ đạc của mình vào trong nhà, sắp xếp ở vị trí y hệt như cũ, giả vờ như họ chưa từng xảy ra xích mích.

Anh vẫn luôn bận rộn đến tối muộn, sau khi tắm rửa xong, anh nhìn thấy Phương Hành Chu đang ngồi ở bàn làm việc chỉnh sửa luận văn cho nghiên cứu sinh.

Lục Kiến Xuyên đứng ở cạnh cửa, áo lông màu đen phác họa ra đường cong tinh tế của Phương Hành Chu, yết hầu anh lăn lộn, bụng dưới bỗng nóng rực lên.

Nơi ấy đã được gieo hạt giống, lấy tình yêu cuồng nhiệt của Phương Hành Chu làm chất dinh dưỡng, bám rễ vững chắc trong cơ thể anh, bằng sức sống mãnh liệt mà bước vào giai đoạn phát triển tốt, cũng bắt đầu khát khao được tiếp xúc với cơ thể mẹ khác.

Khát vọng ấy không hề nghi ngờ gì đã ảnh hưởng đến anh.

Lục Kiến Xuyên xoa xoa bụng, lặng lẽ đi đến sau bàn làm việc, ôm lấy thân thể ấm áp của người yêu, thở dài khoan khoái một hơi, kéo cổ áo cậu ra rồi cọ xát vào cần cổ cậu.

"Vợ yêu... Giờ em đã hết giận chưa?" Lục Kiến Xuyên khát đến phát điên, há miệng l**m vành tai cậu, "Chúng ta xăm hình tiếp được chưa?"

Phương Hành Chu vẫn không nhúc nhích.

Anh giống như Lục Kiến Xuyên, nóng lòng muốn chứng minh tình yêu giữa họ vẫn cuồng nhiệt, chứng minh người yêu vẫn khao khát được cậu ôm ấp, chứng minh tình yêu của họ tuyệt đối thuần khiết, không hề có khả năng phản bội ---

Cậu đánh dấu một vấn đề trên luận văn, như không ngửi thấy mùi hương phát ra từ người sau lưng, ngón tay thon dài vẫn lướt trên bàn phím.

Lục Kiến Xuyên càng lúc càng không nhịn được, tay anh luồn vào vạt áo lông, anh thèm đến mức cào tim cào phổi, nhưng anh lại chỉ dám v**t v* vùng da nhỏ ấy, không dám tiến xuống thêm.

"Chu Chu." Lục Kiến Xuyên như một con chó trong kỳ đ*ng d*c, "Em đã chấm bài cả tối rồi, nghỉ ngơi chút đi, nếu không mắt em hỏng mất."

Nói rồi, anh duỗi tay chạm vào con chuột, muốn tắt máy tính, sau đó bị Phương Hành Chu nắm lấy mu bàn tay.

Mắt Lục Kiến Xuyên sáng rực lên, xem việc tiếp xúc da thịt này là sự cho phép ngầm, anh ngay lập tức muốn được đằng chân lân đằng đầu, ôm lấy Phương Hành Chu, dễ dàng bế cậu lên, tự mình ngồi xuống ghế, đặt cậu lên đùi mình.

Hai người biến thành mặt đối mặt.

Lục Kiến Xuyên cúi đầu, như chó con ngửi tới ngửi lui trên cổ cậu, một lúc sau, anh cực kỳ chắc chắn mà đưa ra một lời đánh giá: "Anh đoán được rồi."

Phương Hành Chu nhìn gương mặt phiếm hồng của anh: "Đoán được gì?"

"Em vẫn còn giận, nhưng sắp nguôi giận rồi," Lục Kiến Xuyên lộ vẻ mặt đắc ý, "Để anh đoán xem... Có phải vì anh không nói trước cho em, khiến em đau lòng mấy tuần không?"

Phương Hành Chu duỗi tay, bình tĩnh nhẹ nhàng v**t v* mặt anh, sờ từ trán xuống chóp mũi, rồi lại sờ đến cằm, cuối cùng chạm vào mái tóc mềm mại của anh.

Cậu rất chắc chắn, người đang ngồi trên ghế chắc chắn cậu sẽ không chia tay anh, anh không sợ, hay nên nói là anh cậy sủng mà kiêu.

Nhưng anh có tư cách này. Phương Hành Chu yêu anh đến điên cuồng, ngay cả khi nghe tin tức anh đính hôn, cậu cũng không nỡ buông tay, thậm chí còn mang dao đến tiệc cưới của anh, định dùng cách khác để mãi mãi không rời xa anh.

Giờ đã không còn hôn ước, những chuyện còn lại chỉ là việc nhỏ râu ria. Dù cả tháng qua, trạng thái tinh thần của cậu suýt nữa hỏng mất, cậu không thể đi vào giấc ngủ, không thể tập trung làm việc, không thể sinh hoạt một cách bình thường, nhưng một khi hiểu lầm được hóa giải, cậu vẫn sẵn lòng dung túng và chiều chuộng anh, không phát tiết quá nhiều cảm xúc lên Lục Kiến Xuyên.

Với chuyện nhỏ, cậu chưa bao giờ so đo, bởi vì đó là Lục Kiến Xuyên.

Phương Hành Chu lơ đãng vuốt tóc anh, nghe được tiếng nhẫn trên ngón áp út cọ vào những sợi tóc.

"Ừ, em còn chưa nguôi giận," cậu nói, "Anh còn gì muốn nói?"

Lục Kiến Xuyên tưởng cậu thật sự đang đợi một lời giải thích, vì thế nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: "Nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, nếu bị nó phát hiện anh hợp tác với cảnh sát, có thể nó sẽ vì nổi giận mà muốn trả thù, liên lụy đến em."

Phương Hành Chu: "Còn gì nữa?"

Lục Kiến Xuyên khó khăn nhịn mong muốn cựa quậy, vừa chịu đựng ngọn lửa trong bụng, vừa nghĩ cách giải thích để vợ hết giận, một lát sau, anh nói tiếp: "Anh sợ kéo em vào, cũng sợ em lo lắng. Còn có, nếu anh không cẩn thận hy sinh, chết vào lúc chúng ta chia tay, có lẽ em sẽ không quá đau khổ."

Đồng tử Phương Hành Chu sẫm lại, nặng nề nhìn Lục Kiến Xuyên: "Ừm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!