Mùa thu ở trấn Vô Diệm nói đến là đến. Mùa thu đến, Âu Dương tiên sinh cũng phải đi rồi.
Thế nhưng, nhà Âu Dương tiên sinh bị trộm, lộ phí hắn tích cóp hai năm trời mất sạch trong một đêm. Nằm liệt ở nhà suốt ba ngày, khi Xuân Quy và Tiết lang trung tìm đến, hắn đã ba ngày không ăn gì. Thần thái trên mặt ngày trước biến mất tiêu.
Đây là lần đầu tiên Xuân Quy vào nhà Âu Dương tiên sinh, nhà hắn vậy mà lại gọn gàng sạch sẽ đến bất ngờ. Tuy nhiên khi Âu Dương ngồi dậy nhìn thấy Xuân Quy sau lưng Tiết lang trung, hắn cảm thấy mọi hy vọng trong đời này đều tan biến, lòng tự trọng bị ném xuống đất vỡ tan tành.
Trước kia hắn có thể giấu giếm, có thể tự lừa mình dối người. Tự nhủ mọi chuyện vẫn còn cơ hội, đợi mình đỗ đạt cao quay lại cưới nàng cũng chưa muộn. Nhưng bây giờ, hắn không còn cách nào đỗ đạt cao nữa, lộ phí của hắn mất rồi.
"Xuân Quy, con ra ngoài đợi ta một lát được không?" Tiết lang trung muốn nói chuyện riêng với Âu Dương.
Xuân Quy gật đầu, nàng đặt bát mì mang từ quán đến trước mặt Âu Dương, nàng nâng niu suốt dọc đường, từ lúc nóng hổi đến khi nguội lạnh, khi đặt bát mì xuống, nàng thấy trong mắt Âu Dương có ánh nước lấp lánh. Xuân Quy lẳng lặng đi ra ngoài.
"Ta không muốn nàng ấy đến." Âu Dương thấy Xuân Quy đóng cửa lại, nói với lang trung, nước mắt cuối cùng cũng trào ra.
Lang trung đưa cho hắn cái khăn tay, ông đại khái hiểu được tâm trạng của Âu Dương, một người yêu một người, là mang theo lòng tự trọng. Lòng tự trọng đó là dù bản thân đã túng quẫn đến mức nào, vẫn muốn khi gặp nàng mang cho nàng một bông hoa, một xâu kẹo hồ lô, một thỏi mực tự mài, vẫn muốn để nàng nghĩ rằng ở bên mình vẫn còn có hy vọng. Nhưng bây giờ, lòng tự trọng đó bị quét sạch, người con gái ấy nhìn thấy tất cả sự túng quẫn của hắn, hắn từ nay về sau không thể ngẩng đầu lên được nữa.
"Âu Dương, ngươi vẫn còn cơ hội." Tiết lang trung đẩy bát mì đến trước mặt Âu Dương: "Ăn bát mì này đi, rửa mặt sạch sẽ, cầm số bạc ta cho mượn, lên đường ngay lập tức."
"Ta không cần." Âu Dương không muốn mở miệng vay tiền người khác, chuyện đó quá khó khăn.
"Âu Dương ta hỏi ngươi, ngươi đời này chịu bao nhiêu khổ cực, có lúc nào khiến ngươi cảm thấy, lòng tự trọng là thứ vô dụng nhất không?" Tiết lang trung hỏi hắn.
Âu Dương lắc đầu, hắn chỉ còn lại lòng tự trọng thôi.
"Có lẽ sẽ có một ngày, ngươi vì cảm thấy mình túng quẫn mà chần chừ không mở lời với Xuân Quy, để rồi cuối cùng nàng ấy gả cho người khác. Lúc đó ngươi sẽ thấy, lòng tự trọng lúc này tính là gì? Người con gái ngươi yêu từ nay về sau không còn khả năng bên ngươi nữa." Tiết lang trung móc trong n.g.ự. c ra một thỏi vàng, đặt trước mặt Âu Dương: "Ngươi ngẫm lại lời ta nói xem, rốt cuộc cái gì quan trọng hơn."
Nói xong đứng dậy, đi ra khỏi nhà Âu Dương.
"Tiên sinh thế nào rồi ạ?" Xuân Quy đứng ngoài hàng rào, muốn vào xem thử, bị Tiết lang trung kéo lại: "Về thôi, làm một bàn thức ăn ngon, tiễn Âu Dương tiên sinh lên đường."
"Thật ạ?" Xuân Quy vui vẻ hẳn lên, niềm vui nơi khóe mắt nàng nhảy nhót trong nắng thu, hóa thành một tia sáng ấm áp.
"Thật. Đi thôi!" Tiết lang trung nhìn dáng vẻ của nàng, bật cười. Ông đi một vòng nhân gian này, từng thấy đủ loại đau khổ, đau khổ ở trấn Vô Diệm là sâu sắc nhất, còn đau khổ của Xuân Quy là nhẹ nhàng nhất, nhưng lại lay động lòng người nhất.
Xuân Quy đi theo sau lang trung, không kìm nén được niềm vui, nàng nhảy hai bước đến bên cạnh lang trung: "Lang trung, nếu Âu Dương tiên sinh đỗ đạt cao, con có được tính là danh sư xuất cao đồ không?" Nàng nghiêng đầu nghĩ, chắc chắn là tính rồi. Âu Dương tiên sinh dạy bao nhiêu đứa trẻ, nhưng khen nàng thông minh nhiều nhất: "Nếu Âu Dương tiên sinh đỗ đạt cao, chúng ta có phải là một người làm quan cả họ được nhờ không?"
Nàng càng nghĩ càng xa, Âu Dương nghe nàng nói vậy bật cười: "Con là gà hay chó?"
"Con ấy à… người ta đều bảo con xinh đẹp… vậy con chắc chắn là phượng hoàng rồi!" Xuân Quy nói xong cười lớn vui vẻ.
Về đến y quán bèn bàn bạc với bà: "Bà ơi, tối nay chúng ta gọi Thanh Yên đến, cùng nhau tiễn Âu Dương tiên sinh được không?"
"Được chứ.." Bà thấy Xuân Quy vui như vậy, đương nhiên cũng vui theo: "Bà làm một bàn thức ăn ngon, con đi mua mấy vò rượu ngon nữa, tối nay chúng ta không say không về."
Xuân Quy thích nhất là không say không về, từ ba năm trước nếm thử rượu cùng Tiết lang trung, nàng đ.â. m nghiện, tối nào cũng làm vài ly với lang trung. Tối nay phải mua mấy vò Nữ Nhi Hồng, loại hai mươi năm! Nghĩ vậy bèn ra cửa, đi thẳng đến tửu xưởng. Con trai chủ tửu xưởng để ý Xuân Quy mấy năm nay, hôm nay thấy Xuân Quy lại đến mua rượu, vội vàng chạy ra: "Xuân Quy, đến mua rượu à?"
Hỏi Xuân Quy đến ngớ người: "Không mua rượu thì mua gì?"
Thằng nhóc tửu xưởng cũng nhận ra mình hỏi câu ngớ ngẩn, gãi đầu cười hì hì.
Chủ tửu xưởng thấy con trai mình tiền đồ kém cỏi, đi tới đá vào m.ô.n. g hắn một cái: "Cút sang một bên! Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!"
Xuân Quy thấy hắn bị đá, cười khúc khích. Cười mãi mới giơ ba ngón tay xinh đẹp ra: "Cho cháu ba vò Nữ Nhi Hồng, loại hai mươi năm!"
"Mua nhiều rượu thế, nhà có khách à?"
"Âu Dương tiên sinh sắp lên kinh thi Trạng nguyên rồi, tiễn đưa ngài ấy!!" Xuân Quy hận không thể cho cả trấn Vô Diệm biết chuyện Âu Dương đi thi Trạng nguyên.
"Ồ ồ ồ!" Chủ tửu xưởng gật đầu lia lịa: "Âu Dương tiên sinh làm được mà, Âu Dương tiên sinh nhất định sẽ đỗ đạt cao!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!