Chương 3: Kỳ ngộ ở núi Thanh Khâu (3)

Mục Yến Khê trọng thương, không nên ăn đồ dầu mỡ, chỉ đành để mặc bà bón từng thìa cháo loãng vào miệng. Vị công t. ử quen ăn sung mặc sướng giờ đây lại thèm thuồng nhìn cái đùi gà trên tay Xuân Quy.

Bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của nàng cầm chiếc đùi gà, dính một lớp mỡ bóng loáng, lấp lánh dưới ánh chiều tà. Chưa hết, thỉnh thoảng nàng còn m*t ngón tay ngon lành, không bỏ sót chút dư vị nào.

Yết hầu Mục Yến Khê chuyển động, không phân biệt được rốt cuộc là cái đùi gà kia hay chính nàng đang dụ dỗ hắn. Chỉ có điều, người vô tình dụ dỗ hắn lại chẳng hiểu gì cả, cảm nhận được ánh mắt của hắn bèn quay đầu trừng mắt một cái đầy hung dữ, rồi dịch người ra xa, sợ hắn cướp mất đùi gà của mình.

Mục Yến Khê ăn chẳng biết mùi vị gì, thìa cháo đưa đến bên miệng hồi lâu vẫn chưa há ra. Bà đặt bát cháo xuống bên cạnh hắn: "Quân gia đói thì gọi lão thân." Nói xong bà đứng dậy đi đến trước mặt Xuân Quy, ngồi chắn giữa hai người, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Mục Yến Khê.

Đứa trẻ mình nuôi lớn mình hiểu rõ nhất, cái chút lòng dạ đen tối của Mục Yến Khê, Xuân Quy chắc chắn không hiểu. Loại quân gia này chinh chiến sa trường, đi đến đâu lưu tình đến đó, không phải là người tốt để Xuân Quy gửi gắm cả đời. Vì thế bà có phần kiêng dè Mục Yến Khê, thầm nghĩ đợi hắn đi lại được sẽ tống khứ hắn đi ngay.

Đêm xuống, Mục Yến Khê nằm ngửa nên lưng hơi lạnh, mắt mở thao láo không sao ngủ được. Hắn và thuộc hạ bị mai phục dưới chân núi Thanh Khâu, quả bất địch chúng, cầm cự một hồi lâu cuối cùng thất thế. Hiện tại chắc viện binh đã đến rồi, dọn dẹp xong đám người Tây Lương kia chắc sẽ đi tìm hắn. Bản thân bị thương nặng thế này, nếu không gặp được Xuân Quy, e là đã bỏ mạng nơi rừng thiêng nước độc này rồi. Nghĩ đến đây không khỏi u sầu, khẽ thở dài một tiếng.

Cũng có chút hối hận, lúc đầu không nên cãi nhau với ông già nhà mình, xin lệnh đến trấn Vô Diệm, kết quả là mới đến đây, chưa biết gì về nơi này đã suýt mất mạng.

Hươu con bên ngoài kêu mấy tiếng, nghe có vẻ gấp gáp. Mắt Mục Yến Khê nhìn chằm chằm vào phòng trong, quả nhiên, Xuân Quy như một cơn gió chạy ra, vừa mở cửa, gió lớn đã thổi nàng lùi lại hai bước. Mục Yến Khê vốn đã lạnh, bị cơn gió này thổi trúng, rùng mình một cái. Xuân Quy chạy ra ngoài, thấy hươu con bị gió thổi xoay vòng vòng trên đất, vội vàng ôm nó chạy vào, đóng cửa lại.

Ôm hươu con đang run lẩy bẩy v**t v* hồi lâu: "Đừng sợ, ngủ trong nhà."

Mục Yến Khê nhìn hươu con nhắm mắt lim dim đầy vẻ hưởng thụ, không khỏi có chút ghen tị với nó. Bên ngoài gió rít gào, bên trong Mục Yến Khê bắt đầu run cầm cập. Vốn đã bị thương, lại bị lạnh, cơn sốt rét ập đến bất ngờ.

Xuân Quy dỗ dành hươu con xong, đứng dậy định về ngủ tiếp thì phát hiện sự khác thường của hắn. Nhìn vào phòng trong, bà đang ngủ say, gọi dậy thì không tiện, nhưng bà lại dặn không được để ý đến hắn, trong lòng nàng có chút khó xử.

Thôi kệ.

Nàng bước tới, bàn tay nhỏ bé đặt lên trán hắn, nóng hầm hập. Vẫn chưa yên tâm, nàng dùng cằm mình chạm vào trán hắn, bà bảo cằm chạm vào thấy nóng mới là nóng thật.

Mục Yến Khê đang run rẩy bỗng khựng lại, chiếc cằm ấm áp của nàng áp vào trán hắn khiến hắn thất thần trong giây lát. Cô gái này ngốc thật.

"Sốt rồi." Xuân Quy lầm bầm một câu, không biết là nói với hắn hay nói với chính mình. Sau đó nàng đứng dậy đi tìm thảo dược, đ.á.n. h đá lửa nhóm bếp sắc t.h.u.ố. c cho hắn. Chợt nhớ ra điều gì, nàng vỗ vỗ đầu hươu con, chỉ vào Mục Yến Khê, hươu con ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh hắn. Mục Yến Khê lập tức cảm thấy ấm áp hơn nhiều.

Nếu nói Xuân Quy và bà là thám tử, Mục Yến Khê có đ.á.n. h c.h.ế. t cũng không tin. Có lẽ số hắn may mắn, lúc tính mạng ngàn cân treo sợi tóc lại gặp được những "tiên nhân" thế này.

Xuân Quy sắc t.h.u.ố. c xong, cẩn thận bưng đến bên cạnh hắn, ngồi khoanh chân xuống đất: "Uống."

Mục Yến Khê nén cơn đau dữ dội ở bụng định nghiêng người dậy, nhưng tay chân không nghe lời, run như cầy sấy, không bưng nổi bát thuốc. Xuân Quy thở dài, ấn vai hắn nằm xuống, múc một thìa thuốc, thổi phù phù rồi đưa đến bên môi hắn.

"Đa tạ." Mục Yến Khê nghiến răng nói câu này, nhìn nàng đầy cảm kích.

Một bát t.h.u.ố. c vào bụng, người Mục Yến Khê toát một lớp mồ hôi mỏng, sắc mặt cũng hồng hào hơn chút. Xuân Quy ôm chăn của mình ra: "Cho ngươi."

"Thôi. Ta dùng rồi thì nàng lấy gì đắp." Dù sao cũng là con gái, để nàng chịu lạnh cả đêm e là không chịu nổi.

"Ngủ với bà." Xuân Quy thích ngủ với bà, bình thường chỉ khi có sấm sét mới được chui vào chăn bà, hôm nay vừa khéo có cớ. Nàng vừa nói vừa đắp chăn cho Mục Yến Khê, chèn kỹ bốn góc. Cuối cùng dùng tay nhẹ nhàng che mắt hắn lại: "Bị ốm, ngủ đi."

Lòng bàn tay ấm áp chạm vào hàng mi của Mục Yến Khê, như chuồn chuồn đạp nước.

Dù sao cũng là người khỏe mạnh, ba ngày sau Mục Yến Khê đã có thể xuống giường đi lại, nhưng không đi xa được, chỉ đi đến cửa ngồi phơi nắng với bà. Xuân Quy ngày nào cũng đi sớm về muộn, mỗi lần về đều mang theo thú rừng và thảo dược. Ban ngày nàng không có nhà, Mục Yến Khê thấy chán vô cùng, nói chuyện câu được câu chăng với bà, mắt cứ nhìn chằm chằm ra con đường nhỏ. Đôi khi hắn cảm thấy mình giống như một thiếu phụ chờ chồng về nhà vậy.

Lại qua mười ngày, Mục Yến Khê cơ bản đã hồi phục, chỉ cần không vận động mạnh thì không sao.

Mặc bộ quần áo vải thô bà tìm cho, ngồi ở cửa với bà, nhìn xa thì giống hệt dân miền núi, nhìn gần lại thấy bộ đồ thô kệch mặc lên người hắn lại như gấm vóc lụa là, trông đẹp hơn hẳn. Lại g.i.ế. c thời gian cả ngày trời. Đến chập tối, Xuân Quy về, môi bĩu ra.

"Sao thế này?" Bà cưng chiều ấn ngón tay vào trán Xuân Quy. Xuân Quy khép chặt hai chân không chịu cử động, nước mắt lã chã rơi.

Mục Yến Khê hiếm khi thấy con gái khóc, hắn dựa vào tường ngẩng mặt lên, nghiêm túc quan sát. Xuân Quy khóc không thành tiếng nhưng nước mắt tuôn như suối, loáng cái đã ướt đẫm mặt. Dưới sự gặng hỏi của bà, cuối cùng nàng cũng hé hai chân ra, chiếc quần bị rách toạc từ đ*ng q**n lên, lộ ra một mảng đùi trắng nõn nà, làm Mục Yến Khê lóa mắt, vô thức nhắm mắt lại một cái.

"Báo, đuổi theo." Xuân Quy thút thít nói. Ở lâu rồi Mục Yến Khê cũng hiểu được cách nói chuyện của Xuân Quy, là con báo đuổi theo nàng, khiến nàng không cẩn thận làm rách quần. Bà vội vàng chắn trước mặt nàng, nói nhỏ: "Bà đã dặn bao nhiêu lần là nam nữ thụ thụ bất thân, sao con lại để lộ ra trước mặt người ta thế này!"

Xuân Quy nghe bà mắng càng khóc to hơn. Cái quần này hỏng rồi, quần áo khác thì xé ra băng bó cho Mục Yến Khê rồi, nàng không còn quần để mặc nữa. Mấy hôm nữa trên núi trở lạnh, không có quần thì không thể ra ngoài săn b.ắ. n hái t.h.u.ố. c được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!