Mục Yến Khê không tìm thấy cô gái giống Xuân Quy. Hắn dẫn gia nhân lùng sục khắp kinh thành và vùng ngoại ô, đến cái bóng cũng không thấy. Có hôm nhìn thấy một cô nương đi phía trước, bóng lưng rất giống Xuân Quy, hắn gọi một tiếng, cô nương đó quay lại nhìn thấy Mục Yến Khê thì che miệng cười duyên, dọa Mục Yến Khê giật mình thon thót.
Mục Yến Khê dường như bị ma ám rồi.
Mục phu nhân ngày nào cũng hỏi: "Nghĩ kỹ chưa? Chọn ai? Tuy là thông phòng nhưng lễ nghi nhà ta không thể thiếu, cần chuẩn bị gì thì phải chuẩn bị."
Ban đầu Mục Yến Khê còn tự tin: "Nghĩ rồi, tìm được người là nạp ngay." Dần dần nhuệ khí giảm bớt, đến tận tháng sáu, cuối cùng hắn đành thú thật với mẹ: "Không nạp nữa." Giọng điệu không giấu nổi sự thất vọng.
Mục phu nhân ngẩn người. Vui mừng mấy tháng trời, giờ thì hay rồi, mừng hụt một phen. Bà kéo ghế ngồi xuống trước mặt Mục Yến Khê: "Con trai, con nói thật với mẹ đi, trong lòng con có người rồi phải không?"
Mục Yến Khê không biết phải nói với mẹ thế nào, ba năm trước, ở núi Thanh Khâu hắn có một mối tình sương khói, hắn tưởng chuyện đã qua rồi. Nào ngờ hôm đó bỗng dưng lại nhớ nhung da diết.
Mục phu nhân thấy sắc mặt hắn thay đổi liên tục, cười nói: "Mẹ biết rồi, trong lòng con trai mẹ có người rồi."
Mục Yến Khê nghe bà nói vậy, lại lắc đầu: "Cũng không hẳn là có người." Cuối cùng hắn cũng chịu mở miệng: "Ba năm trước, con bị thương ở tuyến phía Tây, được một cô nương cứu giúp. Ở chung khoảng một tháng. Sau khi về triều thì đi Bắc phạt, mấy năm nay cũng không nhớ đến mấy, hôm nọ đi trên phố thấy một người rất giống nàng ấy. Nàng ấy đơn thuần, không hiểu sự đời, con lừa nàng ấy, trong lòng thấy áy náy."
"Con lừa người ta thế nào?" Mục phu nhân nghe con trai bảo lừa người ta, trong lòng không tin lắm. Con trai mình mình hiểu, hành sự luôn quang minh lỗi lạc. Với phụ nữ, xưa nay đều là ngươi tình ta nguyện, chưa bao giờ dùng thủ đoạn đê hèn.
Mục Yến Khê nhớ lại bản thân lúc đó, cảm thấy ghê tởm: "Con nảy sinh tà tâm với nàng ấy, khiến nàng ấy tưởng con thật lòng. Lúc đi để lại một túi bạc, con hối hận rồi. Sỉ nhục người ta quá."
"…"
Mục phu nhân nghe con trai kể thôi cũng thấy đây đâu phải việc con người làm? Trong lòng mắng Mục Yến Khê một câu hồ đồ! Mất mặt! Bà thở dài: "Thế giờ tính sao?"
"Con muốn đến núi Thanh Khâu một chuyến, nói rõ ràng với nàng ấy."
"Tuyến phía Tây có Tống Vi trấn thủ rồi! Hơn nữa chuyện này đâu phải cứ nói là nói rõ được?" Nhắc đến Tống Vi, Mục phu nhân cũng đau đầu, mấy năm nay triều đình hạ ba đạo chiếu chỉ gọi hắn về kinh phục chức, hắn sống c.h.ế. t không chịu, lấy cớ tuyến phía Tây không thể thiếu người. Làm Hoàng thượng tức điên.
"Không sao ạ. Con đi xem một chút, không ảnh hưởng đến cậu ấy. Dù sao cậu ấy cũng là cấp dưới của con, con đi thị sát cũng không quá đáng." Mục Yến Khê suy nghĩ mấy ngày nay rồi, lúc rời núi Thanh Khâu nói chắc nịch thế, nào là đời này không gặp lại nữa, giờ thì hay rồi, nuốt lời.
"Con đi đi. Nhưng đừng nói chuyện này với cha con, ông ấy sẽ giận đấy. Giải quyết xong tâm nguyện thì về, mấy năm trôi qua rồi, tuổi tác cô nương ấy chắc cũng không còn nhỏ. Ở nơi nhỏ bé như trấn Vô Diệm, chắc cũng gả chồng rồi." Mục phu nhân nghĩ bụng, con gái miền núi chắc cũng không quá để tâm đến đàn ông, nghe nói dân phong phía Tây cởi mở còn hơn cả kinh thành, để nó đi một chuyến cũng tốt, trả hết nợ nần, trong lòng không còn áy náy, về là có thể yên tâm thành thân rồi.
Mục Yến Khê nghe mẹ nói Xuân Quy tuổi không còn nhỏ, tầm tuổi này chắc cũng gả chồng rồi, trong lòng bỗng thấy khó chịu vô cùng.
"Vâng." Mục Yến Khê đứng dậy: "Vậy con đi xin Hoàng thượng hạ chỉ xuất chinh ngay bây giờ." Vẫn phải tìm Hoàng thượng, không có thánh chỉ, mình đi danh không chính ngôn không thuận.
Vào đến cung, Hoàng thượng đang phê duyệt tấu chương. Ông đang giận Tống Vi mấy năm nay, vừa nghe Mục Yến Khê nói muốn đi tuyến phía Tây, lập tức vỗ đùi cái đét: "Đi! Đi ngay lập tức! Không chỉ là thị sát, mà phải làm rầm rộ hơn chút. Thế này đi, trẫm hạ một đạo lệnh đổi phòng, bảo hắn đi tuyến phía Đông, trước khi đi phải về kinh phục chức." Đế vương cũng cần giữ thể diện, gọi ngươi về ngươi từ chối ba lần, lần này thì hay rồi, ai cũng có bậc thang để xuống.
"Vậy mạt tướng cần ở lại tuyến phía Tây bao lâu?" Mục Yến Khê nghe Hoàng thượng nói đổi phòng, bèn tính toán xem mình phải đi bao lâu.
"Một năm đi. Một năm sau hồi kinh. Ái khanh thấy thế nào?"
"Tuân lệnh." Mục Yến Khê hành lễ với Hoàng thượng, về phủ thu dọn đồ đạc. Lệnh triệu tập khẩn cấp của triều đình chắc chắn sẽ nhanh hơn tốc độ di chuyển của Mục Yến Khê, hắn đoán chắc không gặp được Tống Vi, hơn hai năm không gặp, kể ra cũng nhớ hắn thật.
Hắn thu dọn hành lý, Mục phu nhân đứng bên cạnh nhìn, nhìn một lúc mắt đã đỏ hoe: "Con trai ta mới về được mấy ngày, lại đi rồi."
"Lần này đâu phải đi đ.á.n. h giặc, không nguy hiểm đâu ạ. Mẹ nhớ con thì đến thăm con, hoặc con tìm cơ hội về thăm nhà một lần. Một năm trôi qua nhanh lắm." Mục Yến Khê lấy khăn tay lau nước mắt cho mẹ.
"Vậy con phải cẩn thận đấy, chuyện gì cũng đừng cưỡng cầu. Quá khứ con làm sai, lần này ngàn dặm xa xôi đến đó cũng coi như tận tâm rồi. Dù kết quả thế nào cũng không được tự trách mình nữa. Thanh Viễn công chúa mấy năm nay cũng chưa lấy chồng, đợi con về, nếu không ưng ai khác, mẹ sẽ nghĩ cách giúp con."
"Mẹ." Mục Yến Khê ngắt lời bà: "Chuyện thành thân để về rồi hẵng bàn. Con trai mẹ là Đại tướng quân lừng lẫy, còn sợ không lấy được vợ sao?"
Mục phu nhân bị hắn chọc cười: "Chỉ giỏi khua môi múa mép! Con ngủ sớm đi, mai còn phải dậy sớm." Bà nói xong, thở dài rồi đi ra ngoài.
Mục Yến Khê đứng trong phòng ngủ ngẫm nghĩ hồi lâu, nhét tấm da thú vào trong tay nải. Mười năm nay hắn chinh chiến Nam Bắc, có những nơi đi rồi là không bao giờ quay lại nữa. Lúc rời trấn Vô Diệm cũng nghĩ, Đại Tề rộng lớn bao la, nơi mình cần đến còn nhiều lắm, đời này chắc sẽ không quay lại trấn Vô Diệm nữa. Mười năm nay, hắn đi đâu chưa bao giờ do mình quyết định, lần này vậy mà lại tùy hứng như thế.
Lại nhớ lúc đi, quay đầu nhìn Xuân Quy, nàng bước đi trên con đường nhỏ, đầu cũng không ngoảnh lại. Gặp nàng rồi thì nói gì đây? Nói gì cũng không ổn. Nếu nàng gả chồng rồi, thì gặp cũng chẳng nên gặp.
Mục Yến Khê suy nghĩ rối bời cả đêm, sáng hôm sau xuất phát, quầng mắt thâm sì. Nghiêm Hàn đến tiễn hắn, một thằng đàn ông to xác mà lại khóc tu tu: "Mục tướng quân, sao ngài không mang ta theo? Cái tên khốn Trương Sĩ Chu kia sao tận tâm bằng ta được?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!