Chương 19: Mạng treo tuyến Bắc (1)

Đoàn quân của Mục Yến Khê hùng hổ tiến về phía Bắc, đến Ngao Lỗ Cổ Nhã thì trời đã vào đông lạnh giá. Núi sông xa xăm, đất trời tĩnh mịch.

Chỉ thấy lạnh thấu xương.

Mục Yến Khê lót tấm da thú bên trong áo giáp, nhờ nó mà hắn vẫn giữ được phong thái uy nghiêm của một vị Đại tướng quân. Trong khi đám thuộc hạ lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập, hắn vẫn có thể ngẩng cao đầu răn dạy họ phải giữ vững quân uy Đại Tề, không được co ro cúm rúm.

Hiệu úy đi theo hắn tên là Nghiêm Hàn. Mục Yến Khê ngẩng nhìn trời, rồi lại nhìn Nghiêm Hàn bên cạnh, thầm nghĩ cha của hắn đặt tên cũng khéo thật.

*Nghiêm Hàn có nghĩa là rét đậm.

"Dựng trại!" Hắn hô lớn một tiếng, nhảy xuống ngựa, vỗ vỗ vào đầu con chiến mã.

Sau khi cho ngựa ăn và dựng xong doanh trại, hắn bước vào lều của mình, cởi áo giáp ra hơ lửa.

Gương mặt tuấn mỹ ngày xưa giờ đây chẳng còn nhận ra được nữa, cả khuôn mặt sưng vù, da dẻ đen sạm đi một lớp dày, đôi môi nứt nẻ rớm máu. Đôi tay đang hơ lửa vì cầm cương ngựa và chịu lạnh quá lâu mà các khớp xương trở nên thô kệch. Mục Yến Khê đi đ.á.n. h giặc phương Bắc, chưa đ.á.n. h được giặc mà dung mạo đã giống hệt người phương Bắc rồi.

Bên ngoài lều, Nghiêm Hàn hô lớn: "Báo!"

"Vào đi." Mục Yến Khê vừa mở miệng nói, môi đau nhói lên một cái. Hắn mím môi, uống một ngụm nước ấm, lúc này mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Nghiêm Hàn cầm một phong thư đưa cho Mục Yến Khê, liếc nhìn đôi môi nứt nẻ của hắn, rồi móc trong n.g.ự. c ra một cái hộp nhỏ: "Mỡ bò đấy. Tướng quân bôi một chút đi!"

"Ở đâu ra thế?"

"Mấy hôm trước nghỉ chân ở Nha Khắc Thạch, bà chủ quán ở đó tặng." Nghiêm Hàn có một người tình ở Nha Khắc Thạch, quen biết từ mấy năm trước khi đi chinh chiến.

"Không bôi." Mục Yến Khê gạt tay Nghiêm Hàn ra. Mấy thứ này đàn bà quá, hắn dùng thấy kỳ cục.

"Ồ." Nghiêm Hàn thở dài. Đại tướng quân thật sự chẳng biết quý trọng gương mặt điển trai của mình gì cả. Giờ ngoài cái thân hình và khí thế bức người ra, thật sự khó mà tìm được người tình. Phụ nữ phương Bắc thích đàn ông trắng trẻo thư sinh, chắc tại đàn ông ở đây ai cũng như gấu cả.

Mục Yến Khê không nói gì nữa, mở thư ra xem. Lão gia t. ử điều mười vạn binh mã hỏa tốc chi viện, qua tết sẽ tới.

Hắn đốt lá thư, nhìn Nghiêm Hàn: "Người tình của ngươi ở Nha Khắc Thạch, có phải là cô nàng bị ngươi bỏ rơi lần xuất chinh trước không?"

Nghiêm Hàn toét miệng cười: "Trí nhớ Đại tướng quân tốt thật, là nàng ấy."

"Đã bao nhiêu năm rồi, nàng ta vẫn chịu theo ngươi sao?"

"Cũng tốn chút công sức. Đại tướng quân hiểu phụ nữ hơn ta mà, trong lòng người ta có mình, mình đến tìm, người ta làm kiêu vài cái rồi cũng xuôi thôi. Ta cũng có lúc đụng phải vách đá, đó là khi trong lòng người ta chẳng còn chút hình bóng nào của mình nữa." Hành quân đ.á.n. h giặc, ngoài nghiên cứu chiến thuật thì chỉ có chuyện đàn bà. Bình thường Mục Yến Khê không hay nói chuyện tục tĩu với cấp dưới, nhưng Nghiêm Hàn thân thiết hơn, nên nói chuyện cũng không kiêng dè mấy.

"Ừ."

Mục Yến Khê ậm ừ một tiếng, cởi tấm da thú trên người ra, ném lên giường, quay đầu nhìn lại.

"Lần này xuất chinh, không thấy Đại tướng quân để ý ai cả." Nghiêm Hàn cẩn thận thăm dò. Trước kia hắn cũng từng theo Mục Yến Khê xuất chinh, lúc đó tướng quân cũng là tay chơi có tiếng. Mọi người đều biết Đại tướng quân không thích kỹ nữ, phụ nữ bên cạnh phần lớn là do quan lại địa phương dâng tặng. Nhưng lần này, hầu hết phụ nữ được dâng lên đều bị ngài ấy trả về, chỉ giữ lại một hai lần.

"Không lọt mắt." Mục Yến Khê trước kia đã kén chọn, giờ lại càng kén hơn, phụ nữ nhìn thuận mắt thật sự quá ít.

"Đại tướng quân thích kiểu thế nào? Để huynh đệ để ý giúp ngài." Nghiêm Hàn thật sự sốt ruột thay cho hắn. Hành quân đ.á.n. h giặc vốn đã kham khổ, nếu không có chút niềm vui đó, lâu ngày sẽ bức bối đến phát điên mất.

Nghiêm Hàn hỏi vậy, trong đầu hắn bỗng hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Xuân Quy. Phải được như thế mới được, nhưng người như thế thế gian này hiếm lắm. Hắn bẻ một miếng bánh ném cho Nghiêm Hàn, rồi cũng bỏ một miếng vào miệng mình, chiêu một ngụm nước, nuốt xuống.

"Lần trước đến đây, có thấy phụ nữ Hồ phương Bắc. Khác với phụ nữ Đại Tề chúng ta, mắt xanh, tóc xoăn. Tướng quân… đã từng thử qua chưa…" Nghiêm Hàn chỉ tò mò thôi, cũng không dám hỏi quá thẳng thừng.

Mục Yến Khê đương nhiên biết hắn hỏi cái gì, ngẫm nghĩ một hồi, vậy mà chẳng nhớ nổi: "Không nhớ nữa, chắc cũng bình thường thôi."

Hắn đứng dậy, đẩy cửa lều bước ra, một luồng gió lạnh thốc vào, hắn rùng mình một cái. Ngẩng đầu nhìn dải ngân hà mênh mông: "Sắp có tuyết rồi." Vùng đất phía Bắc này ngày nào cũng có tuyết rơi, mấy hôm nay tạnh ráo kể cũng lạ, liên tiếp ba ngày không có tuyết.

"Rõ. Mạt tướng đi chuẩn bị ngay." Nghiêm Hàn đứng dậy đi ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!