Chương 18: Bức tranh nhỏ ở trấn Vô Diệm (3)

"Hắn họ Mục sao?" Xuân Quy không trả lời câu hỏi của hắn, mà hỏi một câu chẳng đầu chẳng đuôi.

Trương Sĩ Chu bị nàng hỏi đến ngơ ngác: "Mục tướng quân ở cùng hai người lâu như vậy, cô nương không biết ngài ấy họ gì sao?"

"Hắn tên gì?" Xuân Quy vẫn không trả lời câu hỏi của hắn, lại hỏi thêm một câu.

"Yến Khê."

"Ồ." Mục Yến Khê, Xuân Quy thầm niệm trong lòng. Lúc đó bà có hỏi tên hắn không nhỉ? Sau khi hắn đi, Xuân Quy chưa từng nhắc đến hắn với bà: "Thành thân chưa?" Xuân Quy nhớ lại lúc trên thuyền nhỏ, hắn nói với nàng thành thân là chuyện tất yếu của đời người.

Trương Sĩ Chu không ngờ Xuân Quy lại hỏi câu này, khựng lại một chút, trả lời: "Đại tướng quân vẫn chưa thành thân. Trong tay ngài ấy nắm giữ binh quyền triệu người, hôn sự phải do Hoàng thượng và Mục lão tướng quân quyết định. Thứ nhất phải xem môn đăng hộ đối, thứ hai là tài tình, cuối cùng mới là tướng mạo." Hắn nhận ra mình nói quá nhiều, bèn im bặt.

Có chút luống cuống nhìn Xuân Quy, Xuân Quy không làm gì sai, nàng tốt bụng cứu đại tướng quân, là đại tướng quân nảy sinh tà tâm, điểm này đại tướng quân sai rồi. Trương Sĩ Chu có chút đồng cảm với Xuân Quy.

Xuân Quy ngẩng đầu nhìn trời, nói với Trương Sĩ Chu: "Sắp có tuyết rơi rồi."

Trương Sĩ Chu cũng ngẩng đầu nhìn trời, vẫn y như vừa nãy, không khác chút nào, chẳng biết sao lại sắp có tuyết rơi. Hắn vẫn chưa nhận được câu trả lời, đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ cuộc: "Cô nương gặp khó khăn gì sao? Số bạc tướng quân để lại cho cô nương đâu? Bị kẻ xấu lừa mất rồi à?"

"Bà bị bệnh." Xuân Quy lại nhớ đến ngày hôm đó, trong lòng như bị ném vào chảo dầu: "Đi khám bệnh rồi."

"Nhiều bạc như vậy để khám bệnh?"

"Đúng."

"Vậy cô nương còn cần bạc không? Tướng quân lúc đi nói nếu gặp khó khăn thì bảo ta giúp cô nương."

"Không cần." Xuân Quy đón lấy xe ba gác từ tay Trương Sĩ Chu, ánh mắt sáng quắc: "Không cần bạc của hắn." Ngừng một lát: "Đừng nhắc đến hắn." Lại ngừng một lát: "Đừng nhắc đến ta với hắn."

Xuân Quy cảm thấy bản thân hiện tại thật sự rất tốt, có thể nói một câu dài như vậy, nói nhiều lời như vậy mà không thấy mệt: "Sắp có tuyết rơi rồi." Cằm Xuân Quy hất về phía doanh trại: "Mau về đi."

Nàng đẩy hươu con đi, để lại Trương Sĩ Chu đứng ngẩn người ở đó. Hắn hành quân đ.á.n. h giặc bao nhiêu năm nay, cũng khó tránh khỏi có những mối tình sương khói, đôi khi rời khỏi một nơi, nhìn người con gái đó tiễn mình, luôn nghĩ cả đời này sẽ không gặp lại nữa, nàng có nhớ đến mình không? Giờ thì biết câu trả lời rồi, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, ngươi đi rồi, thì cứ theo gió theo mây mà đi, có thể một ngày nào đó sẽ nhớ lại mình từng thổi qua một cơn gió dịu dàng, từng ngắm một áng mây rất đẹp, nhưng biết rằng cơn gió đó, áng mây đó sẽ không quay lại nữa, thì sẽ không còn si niệm. Giống như Xuân Quy đối với đại tướng quân, nàng bảo đừng nhắc đến hắn, đừng nhắc đến nàng với hắn. Hai bên không còn nợ nần gì nhau nữa.

Mục Yến Khê.

Về đến y quán, thấy Tiết lang trung đang ngồi đó đọc sách, nàng đi tới giật lấy sách của ông, cười khúc khích vài tiếng. Rồi nhảy lên ngồi phịch xuống bàn: "Lang trung, môn đăng hộ đối là gì?"

"Con hỏi cái này làm gì?" Tiết lang trung cất đồ trước mặt đi, hỏi Xuân Quy.

"Con không hiểu."

"Môn đăng hộ đối… là gia thế, là… trên đời này, có bao nhiêu người nghe lời con."

"Vậy nắm giữ binh quyền triệu người thì sao?"

"…Đó là quyền thần dưới một người, trên vạn người. Thường thì những người này, đều là những nhân vật tàn nhẫn." Tiết lang trung hành nghề y mấy chục năm, quyền thần đã gặp, hiển quý đã gặp, những người đó, không ai là thực sự lương thiện cả.

Xuân Quy nghe Tiết lang trung nói xong, nhảy xuống bàn, phủi mông, đi rồi.

Bà đuổi theo sau nàng hỏi: "Đi đâu đấy?"

"Hồng lâu!"

Hồng lâu, nằm ở nơi phồn hoa nhất trấn Vô Diệm. Sở dĩ gọi là Hồng lâu, là vì nó được sơn màu đỏ, từ chạng vạng tối là thắp hàng trăm chiếc đèn lồng đỏ, chiếu đỏ cả một nửa sông Vô Diệm.

Xuân Quy đứng bên ngoài Hồng lâu bỗng nhiên có chút sợ hãi, nhưng bà đã nói rồi, không được sợ. Thế là nàng nhấc chân bước vào. Tú bà đang đón khách, thấy một cô nương đi vào thì sững sờ, nhìn rõ dung mạo của Xuân Quy xong, lập tức đi tới, nhỏ nhẹ hỏi Xuân Quy: "Vị cô nương này, là đến xin việc sao?"

"?" Xuân Quy không biết phải trả lời bà ta thế nào, đành nói: "Ta tìm Thanh Yên. Nàng ấy ở đây."

"Nó đang tiếp khách rồi! Hay là cô nương ngồi đây đợi một lát?" Tú bà chỉ vào cái ghế bên cạnh, nháy mắt với gã sai vặt: "Còn không mau dâng trà cho cô nương?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!