Xuân Quy bị chú hươu ủi tỉnh, liên tiếp ba ngày nay đều như vậy. Nàng mở mắt, thấy hươu con đứng đầu giường, mở to đôi mắt tròn xoe đòi nước uống. Rời khỏi rừng núi, hươu con cũng không quen. Hôm qua định thả nó về rừng, nhưng Xuân Quy vừa quay lưng đi về y quán, ngoảnh lại đã thấy nó lững thững theo sau, rõ ràng là không muốn đi.
Cho hươu uống nước xong, nàng đi thăm bà. Bà dưỡng bệnh mấy ngày nay, cuối cùng cũng đỡ hơn chút. Thấy Xuân Quy vào, bà cười đưa tay về phía nàng: "Lại đây với bà."
Xuân Quy bước tới, tựa vào vai bà. Hơi ấm của bà khiến nàng cảm thấy vô cùng an tâm.
"Xuân Quy, bà hỏi con, hôm nọ con bảo không về núi nữa, có phải là vì bà không?" Bà suy nghĩ mấy ngày nay, Xuân Quy sớm muộn gì cũng phải xuống núi, không thể để nó sống mãi trên núi chịu khổ cùng bà già này được. Bà đã già rồi, còn sống được mấy năm? Nếu bà đi rồi, Xuân Quy một mình trên núi chẳng phải sẽ thành đứa trẻ hoang dã sao?
"Không phải." Xuân Quy lắc đầu: "Đồ ăn, đồ dùng." Ý nàng là dưới núi đồ ăn đồ dùng đều tốt hơn trên núi, bà hiểu ý nàng, nhưng bà biết, Xuân Quy không phải vì những thứ đó, nói cho cùng, vẫn là vì bà.
"Nếu chúng ta sống dưới núi, con sẽ không được tự do tự tại như trên núi nữa đâu. Con có chịu không? Người dưới núi, có người tốt, nhưng cũng có kẻ tâm địa xấu xa, con có sợ không?"
"Chịu, không sợ."
Bà vỗ vỗ đầu nàng, lấy từ trong thắt lưng ra một bọc vải bố, mở từng lớp từng lớp vải ra, ánh sáng dịu nhẹ của một chiếc vòng ngọc bích lóe lên.
Chiếc vòng ngọc bích gần như trong suốt, không lẫn một chút tạp chất, tròn trịa sáng bóng.
"Đẹp quá." Xuân Quy ngồi xổm bên giường, cẩn thận cầm chiếc vòng lên ngắm nghía: "Bà ơi, đẹp quá." Nàng không ngờ bà lại có thứ đồ đẹp thế này.
"Ừ." Bà nhìn chiếc vòng, trong mắt ánh lên cảm xúc khó tả. Bao năm mang theo bên mình, rất ít khi mở ra xem. Bốn mươi năm đã trôi qua, có những người có lẽ vĩnh viễn sẽ không quay lại nữa.
Bà đứng dậy, xin lang trung hai bộ váy áo phụ nữ, thay cho mình và Xuân Quy. Hai bà cháu bỗng chốc làm sáng bừng cả y quán. Lang trung đi vòng quanh họ hai vòng, miệng chép chép mấy tiếng rồi quay đi bốc thuốc.
Bà dẫn Xuân Quy ra ngoài, người đi đường nhìn thấy họ đều chỉ trỏ. Xuân Quy hơi co người lại, đi sát vào bà. Sự tự trách của bà lại sâu thêm một chút, bà nắm lấy tay Xuân Quy: "Đã quyết định sống ở trấn này thì không được sợ người ở đây. Họ nhìn con, con cứ nhìn lại họ, đừng sợ."
Xuân Quy gật đầu, thấy có người nhìn mình, nàng vội cúi xuống, nhớ lời bà dặn phải nhìn lại, bèn lập tức ngẩng lên trừng mắt nhìn lại với vẻ hung dữ. Kỳ lạ thay, Xuân Quy trừng lại thì người kia lại lảng tránh ánh mắt.
Xuân Quy cười khúc khích: "Bà ơi, có tác dụng."
Hai người đi đến một cửa tiệm nhỏ, bà bảo Xuân Quy: "Con đợi ở đây nhé."
Xuân Quy gật đầu đứng đợi bên ngoài. Người trên phố cứ hay nhìn nàng. Nàng vừa học được chiêu mới của bà, ai nhìn nàng là nàng trừng mắt nhìn lại, những người đó đều vội vàng quay đi. Chỉ có một người, nhìn nàng một cái, nàng trừng mắt lại, người đó lại bật cười.
Xuân Quy chợt nhớ đến Mục Yến Khê. Trong lều cỏ, hắn nằm trên đệm cỏ nhìn nàng, nàng trừng hắn hai cái, hắn cũng bật cười thành tiếng.
Mắt Xuân Quy hơi đỏ lên. Người kia tưởng mình chọc giận nàng, cách một con đường vội vàng cúi người vái chào tạ lỗi, làm Xuân Quy phì cười. Thấy nàng cười, người đó mới yên tâm, vẫy vẫy quyển sách trên tay coi như từ biệt.
Bà đi ra, giơ giơ túi vải nhỏ trên tay: "Bà dẫn con đi ăn đồ ngon."
Hai người đi một vòng quanh trấn Vô Diệm, cuối cùng chọn một quán nhỏ có hai tầng. Ngồi bên cửa sổ tầng hai, vừa khéo nhìn thấy thuyền bè qua lại trên sông.
"Xuân Quy, bà tính rồi, muốn an cư ở trấn Vô Diệm thì phải có nghề kế sinh nhai. Bà biết làm mì, hay là chúng ta tìm một chỗ bán mì nhé?"
Xuân Quy nghe thấy bán mì thì gật đầu lia lịa. Trước kia chỉ có lễ tết mới được ăn mì bà làm, nếu mở quán mì chẳng phải ngày nào cũng được ăn sao? Tuyệt vời. Mắt nàng cười tít lại thành hình trăng khuyết. Bà véo má nàng, hai người cúi đầu ăn, không nói thêm gì nữa.
Về đến y quán, nói chuyện muốn mở quán mì với lang trung. Ông vuốt chòm râu gật đầu tán thưởng, rồi chỉ ra cửa: "Đấy, cả cái trấn Vô Diệm này đất trước cửa nhà ta là rộng nhất, chẳng ai quản. Hai người cứ dựng cái lều ở phía Tây mà bán."
Bà ngó nghiêng một chút. Y quán người qua kẻ lại đông đúc, lang trung lại có uy tín trong trấn, mở quán mì trước cửa nhà ông ấy sẽ bớt được khối chuyện phiền phức, bèn gật đầu: "Thuê chỗ này, hết bao nhiêu tiền?"
"Cái này à…" Lang trung vuốt râu, làm bộ suy tư: "Một ngày ba bát mì, hai người bao."
"Chỉ thế thôi?"
"Chỉ thế thôi!"
"Được." Bà cũng chẳng muốn khách sáo với lang trung, đến một câu cảm ơn cũng không nói, xé một miếng vải rách buộc ngang hông làm tạp dề, quay người đi vào bếp nhỏ.
Xuân Quy thích ngửi mùi thảo dược, đi theo lang trung bốc thuốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!