Chương 10: Giấc mộng Thanh Khâu (1)

Mục Yến Khê đang đi, nghe thấy có tiếng gọi mình. Là Xuân Quy sao? Hắn quay phắt lại, thấy Thanh Yên đang đứng bên đường vẫy tay. Ánh mắt hắn lướt qua mặt Thanh Yên, nhìn về phía xa xăm. Trên con đường lát đá, một bóng người đang lầm lũi đi về phía ngược lại. Nàng không đuổi theo, cũng chẳng tiễn biệt hắn. Cô gái núi Thanh Khâu, hóa ra lại cầm lên được thì buông xuống được, còn hắn, khoảnh khắc vừa rồi, lại có vẻ hơi hẹp hòi.

"Mục đại nhân." Thanh Yên tay nắm chặt chiếc khăn, đi đến trước ngựa, đưa khăn cho hắn: "Đại nhân đi chuyến này, đường xá xa xôi, tiểu nữ không có gì tặng ngài. Đây là chiếc khăn tay tiểu nữ tự thêu, nếu đại nhân không chê thì dùng để lau mồ hôi, cũ rồi thì vứt đi."

Mục Yến Khê nhìn chiếc khăn thêu đôi uyên ương sống động như thật, nhét vào n.g.ự. c áo: "Đa tạ Thanh Yên cô nương."

Hắn định thúc ngựa đi thì nghe Thanh Yên gọi với theo: "Mục đại nhân!"

Mục Yến Khê ghìm cương ngựa, nhìn nàng ta.

"Đại nhân, ngài sẽ còn quay lại trấn Vô Diệm chứ?" Thanh Yên biết hắn sẽ không về nữa, nhưng vẫn không cam tâm, cứ muốn nuôi chút hy vọng.

"Sẽ không về nữa." Mục Yến Khê nói chắc nịch. Đại Tề lãnh thổ bao la, dãy núi Thanh Khâu này có Trương Sĩ Chu trấn thủ là đủ. Nếu ngày sau Tây Lương xâm phạm, tự có người khác đến chi viện, khó mà mời được hắn lần nữa.

Mắt Thanh Yên nhòe lệ, nàng khẽ nhún mình: "Tiễn đại nhân."

Mục Yến Khê gật đầu, lại theo bản năng nhìn về phía con đường lát đá kia. Xuân Quy đã đi đến cuối đường, rẽ một cái nữa là ra khỏi thành. Đại tướng quân ôm chí lớn trong lòng, cầm quân đ.á.n. h giặc, khó tránh khỏi những mối tình qua đường như sương khói, tan rồi thì thôi. Hắn đã để lại bạc, coi như không thẹn với nàng. Nghĩ vậy, hắn vung roi ngựa, phi nước đại ra khỏi thành.

Cỏ cây hoa lá trấn Vô Diệm vùn vụt lùi lại phía sau, hắn không dừng lại, tất cả những thứ này, đều không còn liên quan đến hắn nữa.

Con đường lên núi này, Xuân Quy đã đi bao lần, duy chỉ lần này là nặng nề như đeo chì. Đầu óc nàng mụ mị, cứ cảm thấy có gì đó chặn ngang lồng ngực. Nàng đ.ấ. m mạnh vào n.g.ự. c mình vô số lần, đ.ấ. m đến mức không thở nổi, nhưng chẳng ăn thua.

Nàng dừng lại, nghe tiếng gió núi rít qua rừng cây đập vào màng nhĩ, đó là âm thanh của núi Thanh Khâu. Đêm đã khuya rồi, chắc thú dữ đã ra ngoài kiếm ăn cả rồi nhỉ? Nàng ôm chặt túi bạc, ồ phải rồi, mình còn một túi bạc.

Nếu đêm nay không bị sói tha đi, thì tức là ông trời thấy mình chưa tận số. Xuân Quy nhớ đến bà trong lều cỏ. Không được, phải về nhanh lên. Nàng ôm túi bạc chạy thục mạng, tay nắm chặt con d.a. o găm ngắn, thứ bà dạy nàng dùng để phòng thân.

Xuân Quy chạy về phía lều cỏ. núi Thanh Khâu là nhà nàng. núi Thanh Khâu quanh năm vắng bóng người. Bà nói, không ai chịu nổi sự cô đơn, sống trên núi, điều đầu tiên phải chống lại là sự cô đơn.

Cuối cùng cũng về đến lều cỏ, nàng cất con d.a. o găm đi. Thấy bà đang ngồi trước ngọn đèn dầu, mái tóc bà bạc trắng chỉ sau một ngày. Xuân Quy không biết bà đã trải qua những gì trong ngày hôm nay, chỉ thấy bà dường như rất đau buồn.

"Bà ơi." Xuân Quy nở nụ cười, đặt túi bạc bên cạnh bà: "Bà ơi, bạc này."

Bà nhìn túi bạc, bỗng nhiên nước mắt giàn giụa. Bà nghẹn ngào hỏi Xuân Quy: "Ở đâu ra số bạc này?"

"Hiệu úy." Hắn không phải Hiệu úy, hắn là Đại tướng quân. Xuân Quy không biết Đại tướng quân rốt cuộc là gì, nhưng nàng không muốn để bà biết hắn đã lừa hai bà cháu.

Bà cảm thấy túi bạc bên cạnh nóng rực như lửa đốt, bà khẽ dịch người sang một bên. Xuân Quy cười tươi như hoa, nhưng bà vẫn nhìn thấy nỗi bi thương nơi khóe mắt nàng. Bà vươn tay ôm lấy Xuân Quy, lặng thinh không nói.

Xuân Quy thức trắng cả đêm. Đến lúc trời vừa hửng sáng, nàng nghe thấy tiếng nôn ói từ phía bà, vội vàng dậy thắp đèn, thấy bà đang bám vào thành giường, th* d*c từng cơn.

"Bà ơi, bà ơi." Xuân Quy gọi bà, đặt tay lên trán bà, nóng hầm hập. Bà chưa từng bị bệnh bao giờ, Xuân Quy bỗng thấy sợ hãi tột độ, giọng run run gọi bà.

"Bà không sao, chắc là ăn phải cái gì không tốt thôi. Con đi ngủ đi." Bà đẩy Xuân Quy ra, không muốn làm nàng sợ. Xuân Quy bị đẩy ra, đứng đó nhìn bà đau đớn cau mày, c.ắ. n răng không phát ra tiếng. Tim Xuân Quy đau như cắt, nàng lôi túi bạc dưới gầm giường ra buộc vào thắt lưng, bất chấp sự phản đối của bà, cõng bà lên lưng.

Chú hươu thấy nàng đi cũng ba chân bốn cẳng chạy theo.

Lại là một chặng đường chạy như điên dại. Đầu bà gục trên vai Xuân Quy, c.ắ. n răng chịu đựng cơn đau đến mức sắp mất đi tri giác. Mồ hôi Xuân Quy chảy ròng ròng, nàng không dám nghĩ đến chuyện lỡ như bà bỏ nàng mà đi thì sẽ thế nào.

"Bà ơi, đừng c.h.ế.t." Xuân Quy cảm nhận hơi thở của bà trên lưng ngày càng yếu ớt, nàng khóc nấc lên: "Bà ơi, đừng c.h.ế.t."

Bà cố hết sức mấp máy môi, cuối cùng cũng thốt lên được thành tiếng: "Đừng khóc, bà không sao."

Đây là con đường khó đi nhất trong cuộc đời này. Từ lều cỏ đến trấn Vô Diệm, Xuân Quy chưa bao giờ thấy xa xôi đằng đẵng như lúc này. Nàng chạy như một kẻ điên, đến trước y quán nhỏ thì thấy lão lang trung đang phơi thuốc. Nhìn thấy Xuân Quy cõng bà trên lưng, ông vội vàng đứng dậy: "Bà cháu bị làm sao thế?"

"Bà đau." Xuân Quy đặt bà xuống, khóc lóc: "Cứu bà với, cầu xin ông."

Lão lang trung bắt mạch cho bà, lại bảo bà há miệng ra, thuận miệng hỏi Xuân Quy: "Bà cháu bị thế này từ bao giờ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!