Chương 40: (Vô Đề)

"Cô nói gì?"

Nhậm Tiểu Kỳ kinh ngạc thốt lên.

Từ Cẩn Mạn đứng thẳng dậy, nghiêng đầu, liếc nhìn cô ta với ánh mắt khinh thường: "Nhân phẩm đã tệ hại, đến tai cũng bị điếc rồi sao?"

Nhậm Tiểu Kỳ chợt nhớ ra điều gì đó, bừng tỉnh. Chả trách lần trước ở phòng ăn, cô ta đã cảm thấy mối quan hệ giữa hai người không giống như bạn bè bình thường, thật kỳ lạ.

"Vậy hóa ra tôi nói chẳng sai, cô ta đúng là không biết xấu hổ, còn giả vờ thanh cao, thật là buồn nôn." Nhậm Tiểu Kỳ khoanh tay trước ngực, ngẩng đầu cố gắng đón lấy ánh mắt của Từ Cẩn Mạn, không muốn tỏ ra yếu thế.

Từ Cẩn Mạn cười nhạt: "Cái tát vừa nãy có vẻ vẫn chưa đủ đau đúng không?"

Nhậm Tiểu Kỳ bất giác nhớ lại lần chạm mặt ở phòng ăn. Hôm đó, chỉ vì thấy Từ Cẩn Mạn xinh đẹp lộng lẫy, ăn mặc sang trọng, cử chỉ lại vô cùng quý phái, cô ta mới ngỏ ý muốn xin Thẩm Thù thông tin liên lạc.

Thẩm Thù đã khéo léo từ chối. Mấy ngày trước, cô ta cố ý dò hỏi những người trong giới, nghe nói ở Bắc Thành, những phú nhị đại nổi bật chỉ có hai thiên kim của nhà họ Từ. Những người họ Từ khác đều mờ nhạt hoặc chẳng có tiếng tăm gì.

Nhậm Tiểu Kỳ đinh ninh rằng Từ Cẩn Mạn cùng lắm cũng chỉ là hạng thứ hai, giờ nghe cô thừa nhận mình là "kim chủ" của Thẩm Thù, chút kiêng dè trong lòng cô ta liền tan biến.

Dù giỏi giang đến đâu, sao có thể so sánh với người đứng sau lưng cô ta được?

Nhậm Tiểu Kỳ vênh váo nói: "Sao? Còn muốn đánh tôi nữa à? Chỉ tốn chút tiền để sửa kịch bản vài chi tiết nhỏ nhặt, đã tưởng mình là anh hùng cứu mỹ nhân, ghê gớm lắm sao? Thẩm Thù vừa chân ướt chân ráo vào nghề đã thối nát như vậy, cô cẩn thận kẻo bị cô ta làm bẩn đấy!"

Từ Cẩn Mạn bật cười thành tiếng, chậm rãi xoa xoa hai bàn tay, vẻ nhàn nhã trên khuôn mặt cô chợt lộ ra một chút lạnh lẽo.

"Cô dám nói thêm một câu nữa, tôi thật sự sẽ đánh cô đấy, tin không?"

Nhậm Tiểu Kỳ liếc nhìn Thẩm Thù vừa mới hoàn thành cảnh quay. Ngay cả thần tượng Hạ Thuần cũng đang đứng cạnh nàng, cô ta hoàn toàn không coi lời của Từ Cẩn Mạn ra gì: "Từ tiểu thư, cô tự nhìn đi, Thẩm Thù đúng là một con hồ ly tinh, công chúa KTV quả nhiên có thủ đoạn... Á!"

Từ Cẩn Mạn không chút do dự vung tay tát mạnh vào mặt Nhậm Tiểu Kỳ.

"Sướng chưa?" Từ Cẩn Mạn thản nhiên xoa xoa hai bàn tay: "Xem ra cô đúng là không hiểu tiếng người mà."

Buổi tối, hầu hết mọi người đều đang tập trung ở phòng quay, rất ít người chú ý đến những động tĩnh ở bên này.

Nhậm Tiểu Kỳ vẫn chưa kịp phản ứng, lắp bắp hỏi: "Cô... cô dám đánh tôi sao?"

Mắt cô ta đỏ hoe, giận dữ và vẻ khó tin hiện rõ trên khuôn mặt, cô ta còn chưa kịp mở miệng, đã bị một giọng nói lạnh lùng cắt ngang.

"Từ tổng đang làm gì vậy?"

Nhậm Tiểu Kỳ thấy Đồng Gia bước tới. Cô ta nhận ra người này – lão bản của Thánh Tâm. Hai tháng trước còn là một công ty truyền thông sắp phá sản đến nơi, từng mời cô ta ký hợp đồng nhưng đã bị cô ta từ chối thẳng thừng. Giờ đây lại trở thành một trong những nhà đầu tư lớn của bộ phim này.

Mặt Nhậm Tiểu Kỳ nóng ran như lửa đốt. Thấy người đến lại là một nhà đầu tư lớn, cộng thêm vài kẻ tò mò đứng xem trò, cô ta vội vàng thay đổi sắc mặt, đôi mắt ngấn lệ, tỏ vẻ tủi thân: "Xin lỗi, tôi không cố ý đâu ạ."

Nói xong, cô ta vội vàng lau nước mắt, vẻ mặt lộ rõ sự giả tạo. Trời sinh đã quen với ống kính máy quay, cô ta phát hiện có điện thoại đang hướng về phía mình, còn cố ý dừng lại một chút. Nhưng sâu trong đáy mắt, một tia hung quang chợt lóe lên – cứ đợi đấy, chuyện này chắc chắn chưa xong.

Cô ta nhanh chóng xoay người rời đi.

Đồng Gia bước đến cạnh Từ Cẩn Mạn, hỏi: "Động tay động chân ở đoàn phim, cô không sợ lên hot search à?"

"Tôi sợ sao?" Từ Cẩn Mạn cười nhạt.

Thẩm Thù có thể nhẫn nhịn được, nhưng cô lại không có sự kiên nhẫn đó.

Quay người lại, thấy Thẩm Thù đang bước về phía mình, cô liền hỏi: "Nhậm Tiểu Kỳ có ai chống lưng không?"

Đồng Gia nhếch mép: "Cô nhìn ra rồi à?"

Thái độ kiêu ngạo như vậy, nếu không phải là kẻ ngốc thì chắc chắn phải có một thế lực lớn đứng sau lưng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!