Chương 24: (Vô Đề)

Mưa phùn dai dẳng, không khí ẩm ướt bao trùm. Tửu phường rực rỡ ánh đèn, ẩn chứa vẻ mê hoặc của rượu và dục vọng.

Ngoài hành lang, Thẩm Thù khoác tay lên vai một nữ nhân, chậm rãi ghé sát tai cô ta, khẽ thì thầm điều gì đó.

"Cắt!"

"Thẩm Thù, cảm xúc của cô không đúng rồi."

Thẩm Thù đứng thẳng dậy, chỉnh lại vạt váy sườn xám: "Xin lỗi đạo diễn."

Đây đã là lần thứ năm nàng phải quay lại cảnh này.

"Có chuyện gì vậy, Thẩm Thù? Cảnh quay đầu tiên của cô rất tốt mà. Đừng căng thẳng quá, cứ xem Hạ Thuần như một diễn viên bình thường thôi. Nghỉ năm phút nhé, cố lên nào." Đạo diễn cố gắng an ủi, nhưng vẻ mặt của ông đã không còn thoải mái như lúc ban đầu.

Thẩm Thù khẽ gật đầu, quay sang người bên cạnh nói một câu xin lỗi, không đợi đối phương đáp lại, nàng đã quay lưng bước đi, hướng về phía hành lang gỗ mà các nhân viên phục vụ vừa mới mở ra.

Đến khi quay lại, đạo cụ lại gặp trục trặc, cảnh quay trước và sau không khớp nhau, đành phải dời lịch quay sang hôm khác.

Thẩm Thù tìm đến khu vực nghỉ ngơi của đoàn phim. Dù đã được thêm vài cảnh quay, nàng vẫn chỉ là một vai phụ, phần lớn thời gian chỉ biết ngồi yên chờ đợi. Cầm kịch bản trên tay, nàng cúi đầu xuống, trông có vẻ khá chán nản.

"Thù tỷ, không sao đâu." Một cô gái cũng mặc áo sườn xám bước tới, nhẹ nhàng an ủi: "Chị đã 27 tuổi rồi, ở cái tuổi này mà quay lại diễn xuất và đạt được trình độ như vậy là tốt lắm rồi đó. Em nghe nói trước đây chị làm hành chính ở công ty đúng không? Em thấy làm hành chính cũng ổn mà, sao chị lại phải khổ sở thế này?"

Thẩm Thù ngẩng đầu lên nhìn cô gái. Nhậm Tiểu Kỳ là bạn diễn cùng đoàn, nhưng mối quan hệ giữa hai người chỉ nhạt nhẽo, hời hợt. Cô ta ra mắt trong giới giải trí sớm hơn nàng, giờ mới chỉ 21 tuổi.

Còn nàng, đã 27, cái tuổi phải bôn ba lo toan cho cuộc sống.

Hai người đứng xem náo nhiệt ở gần đó cũng bắt đầu xì xào bàn tán.

"Này, nghe nói lúc thử vai, cô ta đã vượt mặt cả mấy diễn viên kỳ cựu rồi đấy à? Chẳng trách hôm nay đạo diễn lại không hài lòng."

"Thật lòng khuyên cô một câu, dạo này đừng có mua hot search nữa. Lỡ đến khi mấy người đó liên kết với nhau rồi tung hết những chuyện đen tối của cô ra thì có muốn giải thích cũng không được đâu."

Thẩm Thù từ đầu đến cuối không hề lên tiếng đáp lại, nàng hiểu rằng cãi nhau với những người như vậy chỉ tốn công vô ích.

"27 tuổi à, hóa ra bằng tuổi tôi sao?"

Một giọng nữ dịu dàng vang lên từ một góc của lều nghỉ.

Hạ Thuần vừa mới xuất hiện, đám người đang đứng xem trò vui lập tức im bặt.

Cũng mặc áo sườn xám, nhưng khí chất của Hạ Thuần vừa bước ra đã lấn át tất cả những người xung quanh. Không hổ danh là ảnh hậu, đặc biệt là khí tràng mạnh mẽ của một Alpha toát ra từ người cô ta.

Mấy Omega đứng gần đó đều cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường.

Hạ Thuần nhẹ nhàng tiến tới, thoáng liếc nhìn Thẩm Thù vẫn đang im lặng, rồi mỉm cười với mọi người xung quanh: "Tôi đã gọi người mua một ít đồ uống và hoa quả đến đây, mọi người cùng nhau ăn chút nhé?"

Thẩm Thù khẽ đứng dậy. Hạ Thuần vội gọi nàng lại, giọng nói vẫn ôn hòa như trước: "Em có muốn nói chuyện một chút không? Có lẽ sẽ giúp em nhập vai nhanh hơn đấy."

Thẩm Thù nhìn thẳng vào mắt cô ta, lạnh nhạt đáp: "Tôi muốn tự mình suy nghĩ một lát, cảm ơn cô."

Mấy người hâm mộ đứng phía sau Hạ Thuần lập tức tỏ vẻ bất bình thay cho thần tượng của mình.

"Thật là không biết điều."

"Đúng đấy, xem lòng tốt của Hạ lão sư ra cái gì vậy."

Không ai để ý rằng ánh mắt của Hạ Thuần vẫn dõi theo bóng lưng uyển chuyển của Thẩm Thù, trong đôi mắt ấy là một cảm xúc phức tạp khó diễn tả.

Bỗng nhiên, có người khẽ kêu lên: "Trời ơi, Hạ lão sư, chị thật là xa xỉ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!