Lâm Uyển Bạch có phần sợ hãi.
Cô nhìn thấy những mạch máu gân lên trên cổ anh, nuốt nước bọt: "Tôi không hiểu anh đang nói gì cả."
"Gã đồng nghiệp nam đã đưa em về!" Hoắc Trường Uyên hạ giọng quát.
"..." Bấy giờ Lâm Uyển Bạch mới hiểu ra.
Đôi mắt Hoắc Trường Uyên âm u đi một chút, giống như có thể khiến cả người cô đông lạnh vậy: "Thì ra em không chịu nổi cô đơn đến thế à! Mới có mấy ngày đã lại đi cùng hắn ta rồi!"
"Không phải như anh nghĩ đâu!" Lâm Uyển Bạch cắn môi, tự giải thích cho mình: "Hôm nay lúc tôi ra ngoài đã gặp Tiểu Ngô ở khu gần nhà. Anh ta vừa từ nhà một người bà con đi ra, chỉ tiện đường muốn tìm tôi uống tách café thôi..."
"Hắn có ý với em?" Ánh mắt Hoắc Trường Uyên đông cứng lại.
"À, đúng là anh ta có hỏi liệu có thể theo đuổi tôi không..."
Lâm Uyển Bạch bực bội vì sự thành thật của mình, nói xong cô lập tức hối hận. Quả nhiên, một giây sau, cô bị anh nắm lấy cằm: "Em đã đồng ý?"
"Tôi không hề!" Cô lắc đầu rất mạnh.
"Tôi đã nói với anh ta là không thể. Anh ta không phải mẫu người mà tôi thích! Hơn nữa hai chúng tôi cũng đã nói rõ sau này chỉ có thể là đồng nghiệp, anh ta cũng đồng ý rồi. Nhưng anh ta khăng khăng muốn đưa tôi tới đây, nói chỉ là tình bạn, thế nên tôi mới ngồi xe của anh ta..."
Lâm Uyển Bạch không hề lừa gạt anh, khi xuống xe, sắc mặt Tiểu Ngô vẫn còn xám xịt vì chịu đả kích.
Đương nhiên, cô không nói với anh rằng, lý do đưa ra để từ chối Tiểu Ngô lúc đó là: Cô vẫn luôn thích một người khác...
"Thật sao?"
"Thật mà!"
Hoắc Trường Uyên nheo mắt quan sát cô một lúc.
Sau khi xác nhận cô không nói dối, sự khó chịu trên khuôn mặt mới giảm đi không ít. Anh buông cằm cô ra, bàn tay phải bấu eo cô cũng tự động dịch xuống dưới: "Mông còn đau không?"
"Một chút..." Lâm Uyển Bạch gật đầu.
"Chân thì sao?" Hoắc Trường Uyên lại hỏi.
Lâm Uyển Bạch nhớ lại cú giẫm mạnh của anh lúc ngồi ở bàn ăn, giọng nói có thêm chút oán trách: "Cũng có một chút, anh giẫm mạnh quá rồi..."
"Ừm, lần sau nhẹ chút." Hoắc Trường Uyên nhướng mày.
"..." Lâm Uyển Bạch mím môi, còn có lần sau sao?
"Hoắc Thị và Lâm Thị đang hợp tác kinh doanh. Tối nay bố em mời tôi qua ăn cơm, cũng vì có chuyện muốn bàn bạc. Còn về Lâm Dao Dao là tự cô ta chạy tới công ty, nói xe bị hỏng dọc đường nên đáp xe cùng tôi về nhà họ Lâm."
Hả?
Lâm Uyển Bạch nhìn anh có phần sững người, lẽ nào anh đang giải thích với cô...
Không hiểu vì sao, cảm giác bí bách lồng ngực từ lúc bước vào nhà họ Lâm đến giờ hoàn toàn tan biến, tâm trạng cô cũng vui vẻ hơn nhiều.
"Cắn môi có đau không?"
Giây phút lắc đầu, Lâm Uyển Bạch lập tức hối hận.
Vì cằm cô một lần nữa bị anh nâng lên, nhưng lần này rất nhẹ nhàng, bao gồm cả bờ môi mỏng đặt xuống của anh.
Hoắc Trường Uyên như đang nhấm nháp một ly rượu nồng nàn, cảm nhận từ nông tới sâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!