Lâm Uyển Bạch nhấc chân lên, không biết nên tiến lên hay lùi xuống.
Nhất là khi Hoắc Trường Uyên nhìn cô, tầm mắt chỉ hờ hững thoáng qua, khóe miệng lại loáng thoáng căng lại.
Còn Lâm Dao Dao thì vẫn như con bướm bay vòng vòng quanh Hoắc Trường Uyên, cười nũng nịu dắt anh vào trong biệt thự, nhưng cũng không tảng lờ cô: "Chị gái, sao chị còn không vào? Bố đang đợi chị đấy!"
Lâm Uyển Bạch bị gọi đến lạnh gáy, cuối cùng vẫn đi theo sau.
"Trường Uyên, cậu đến rồi à!"
Vừa vào cửa, vợ chồng Lâm Dũng Nghị đã ra đón.
Lâm Uyển Bạch rơi lại phía sau, trở thành người vô hình nhất.
Thím Vương ra hiệu với Lý Huệ, Lý Huệ đứng trước mặt Lâm Dũng Nghị tỏ ra dịu dàng hiền thục: "Lần trước con đã làm cho bố con tức gần chết, lần này không được khiến ông khó chịu nữa! Hơn nữa hôm nay con có thể đến đây, cũng nhờ có Dao Dao khuyên nhủ bố con suốt mấy hôm đấy!"
Nghe xong, cô nhíu mày, không hiểu Lâm Dao Dao lại có ý đồ xấu xa gì trong lòng.
Lâm Uyển Bạch nhìn về phía Lâm Dũng Nghị, hỏi thẳng: "Bố, bố gọi con đến có việc gì không?"
"Vào nhà rồi nói!" Lâm Dũng Nghị lên tiếng.
Nói xong, cả đám người đã quay phắt đi vào trong, Lâm Uyển Bạch đành phải thay giày đi theo.
Họ bước vào phòng ăn, trên chiếc bàn dài được bày vô số các món ăn tinh tế, có thể nhận ra đây là tiêu chuẩn của một bữa tiệc tiếp đãi khách khứa. Lâm Dũng Nghị mời Hoắc Trường Uyên ngồi xuống ghế, người giúp việc phía sau cung kính kéo ghế ra cho anh.
"Chị gái, chị cũng ngồi đi!"
Lâm Dao Dao quay người lại, tiến lên, kéo cô một cái vẻ ép buộc.
Cô ta thẳng thừng kéo cô tới trước bàn ăn, sau khi buông tay thì đánh mắt ra hiệu với thím Vương ở phía sau.
Lâm Uyển Bạch đành bấm bụng ngồi xuống, có điều mông cô còn chưa chạm được vào ghế, chiếc ghế phía sau bỗng nhiên bị đẩy lùi lại.
"Rầm!"
Cô ngã ngồi xuống ghế.
Một cú ngã thực sự, cơn đau từ xương cụt truyền tới khiến Lâm Uyển Bạch nhíu mày, cô cố gắng nhẫn nhịn để không kêu lên.
Đôi mi cô nhìn thấy đầu tiên là dáng vẻ cười vụng trộm của hai mẹ con Lâm Dao Dao, cô vô thức nhìn về phía Hoắc Trường Uyên ngồi đối diện.
Tư thế ngồi của Hoắc Trường Uyên thoải mái mà không tùy tiện, ánh mắt anh lúc này cũng dừng lại trên người cô.
Có điều anh còn không buồn nhíu mày dù chỉ một chút, trong con người sâu xa trầm ổn ấy không chút nhiệt độ, lạnh lùng như thái độ của một người ngoài cuộc, vô tâm như lần đầu tiên nhìn thấy cô bị đánh ở nhà họ Lâm vậy.
Mồm miệng Lâm Uyển Bạch chợt đắng ngắt.
Ban nãy cô chờ đợi điều gì chứ?
Lâm Dũng Nghị đập tay lên bàn, vẻ không vui: "Sao lần nào đến cũng làm cho mọi người gà bay chó chạy vậy!"
"Chị gái, chị không sao chứ? Để em đỡ chị!" Lâm Dao Dao không bỏ qua bất kỳ cơ hội thể hiện nào.
Lâm Uyển Bạch né tránh, tự cắn răng đứng dậy.
Thím Vương đang đứng sau lưng cô cười trộm bất ngờ đón nhận một ánh nhìn sắc lẹm.
Bầu không khí lạnh lẽo đều tới từ vị khách quý của gia đình, giống như màn mưa tuyết trên đỉnh núi cao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!