Chương 47: (Vô Đề)

Người quản lý cuống quýt gật đầu, hai tay đỡ lấy lưỡi dao.

Họ không mang vào căn phòng ngăn cách bên trong mà có thợ chuyên nghiệp, đeo găng tay chuẩn bị xử lý.

Nhìn trên bức ảnh hay nhìn vật thật, quả thực không có bất cứ điểm khác biệt nào với con dao trước kia của cô. Chỉ có điều, khi nhìn thấy chuôi dao mới tinh được người thợ nắm chặt trong tay, trong lòng cô vẫn không tránh khỏi có tâm trạng chống đối.

Nhất là khi nụ cười tươi rói của người ấy khi tặng cô con dao hiện lên trong đầu...

Lâm Uyển Bạch đi qua: "Bỏ đi, không cần đâu."

"Không cần?" Hoắc Trường Uyên đứng lên khỏi sô pha, nhíu mày hừ lạnh: "Chẳng phải hôm qua em ôm lấy nó, vẻ như không còn thiết tha gì cuộc sống này nữa sao, chỉ thiếu nước tặng em cái khăn lụa trắng nữa thôi."

Lâm Uyển Bạch bị câu nói của anh đưa vào hoàn cảnh khó xử.

Quản lý cửa hàng nghĩ rằng cô có điều lo lắng, bèn tươi cười xen ngang: "Cô à, các công nhân của chúng tôi đều là những người có kỹ thuật tay nghề cao, sau khi làm lại chuôi dao, chúng tôi có thể đảm bảo nó không khác gì con dao lúc trước của cô."

Chính vì như vậy cô mới không muốn.

Cho dù bề ngoài trông giống y như đúc, nhưng chung quy vẫn không phải là cái ban đầu.

Lâm Uyển Bạch lấy lại lưỡi dao của mình, thái độ rất kiên quyết: "Thật sự không cần nữa đâu, cảm ơn anh."

"Vậy thì mua cái mới đi, dao của cửa hàng này cũng toàn là dao Thụy Sỹ đấy, em chọn lấy một cái!" Nói rồi, Hoắc Trường Uyên kéo tay cô qua.

Lâm Uyển Bạch bị anh dắt tới trước tủ kính, nhưng cô không nhìn.

Cô khẽ lắc đầu, gạt tay anh ra, chỉ bọc lại lưỡi dao rồi đặt vào trong túi xách.

"Nhiều như vậy mà không ưng ý một cái nào sao?"

Lâm Uyển Bạch cắn môi, giọng nói khẽ mà kiên quyết: "Nó là độc nhất vô nhị."

Độc nhất vô nhị.

Hoắc Trường Uyên thầm gặm nhấm bốn chữ ấy trong lòng, khuôn mặt bình thường vẫn lạnh nhạt kỳ thực không có quá nhiều biểu cảm, nhưng khuôn cằm thì đã dần dần cứng lại.

Lâm Uyển Bạch sửa sang lại quai đeo, nhìn anh và quản lý rồi xin lỗi: "Tôi sắp muộn mất rồi, chúng ta đi thôi."

Ra khỏi trung tâm thương mại, cô như một trợ lý nhỏ bước từng bước phía sau anh.

Vòng qua đầu xe đi sang ghế lái, chìa khóa xe trong tay Hoắc Trường Uyên không được mở ra mà anh đứng ngay đó, con ngươi u tối vượt qua thân xe nhìn về phía cô, bất ngờ lên tiếng: "Rốt cuộc ai đã tặng cô con dao cùn đó?"

"..." Hơi thở Lâm Uyển Bạch như khựng lại.

"Tôi đang hỏi em đó." Hoắc Trường Uyên lặp lại lần nữa.

Ngữ khí không trầm hơn nhưng những đường nét trở nên sắc bén và khuôn mặt đã có phần nghiêm nghị hơn, đáy mắt còn ẩn chứa một uy lực điềm tĩnh.

Lâm Uyển Bạch muốn nói là một người bạn nhưng lời tới bên miệng, cô vẫn quyết tâm sửa lại: "Không liên quan tới anh..."

Hoắc Trường Uyên nhìn cô mấy giây, sau đó quăng chìa khóa, ngồi vào xe.

Cô còn chưa kịp giơ tay mở cửa xe, chiếc Land Rover đã phóng vọt đi, quay ngược về sau.

Lâm Uyển Bạch phản ứng nhanh, vội tránh sang bên cạnh vài bước. Mới đó đã chỉ còn lại một làn khói mù mịt.

Cô thật sự không dám tin, mình như một con mèo hoặc con chó bị vứt lại trước cửa trung tâm thương mại vậy.

Tính khí của người đàn ông này...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!