Đây là lần đầu tiên Hoắc Trường Uyên cảm thấy bối rối.
Thật ra tính cô rất kiên cường, khi anh gặp cô ở nhà họ Lâm, bị đánh đến sưng vù một bên má nhưng cô cũng không rơi một giọt nước mắt.
Nước mắt con gái không phải anh chưa từng nhìn thấy, nhưng dáng vẻ đỏ rực hai quầng mắt của cô khiến anh ít nhiều cảm thấy bực bội nơi lồng ngực, rất lâu không thể xua tan.
Hoắc Trường Uyên xưa nay chưa từng dỗ dành ai, cũng không biết dỗ.
"Lâm Uyển Bạch, cô còn khóc nữa thử xem?"
Khóe môi giật giật một lúc lâu, cuối cùng câu nói bật ra lại mang lời uy hiếp.
Lâm Uyển Bạch cắn môi, ép cho nước mắt chảy ngược vào trong.
Dù có khóc, cô cũng không muốn khóc trước mặt anh.
Hoắc Trường Uyên bực bội, nhưng ngoài mặt lại không thể hiện ra điều gì. Anh chỉ có thể cuộn tay lại thành nắm đấm, đặt bên khóe miệng: "Ngoài con dao cùn này, xem còn thiếu thứ gì không?"
Lâm Uyển Bạch lại cúi đầu xuống, không trả lời.
"Có cần báo cảnh sát không?" Hoắc Trường Uyên đành kiên nhẫn hỏi tiếp.
"Không cần đầu..." Cuối cùng Lâm Uyển Bạch cũng lên tiếng, nhưng đầu mày còn không buồn nhướng lên.
Cô nhặt chiếc túi dưới đất lên, phủi phủi bụi ngoài mặt. Sau khi đút giấy ăn và chìa khóa vào trong, cô cẩn thận dè dặt đặt con dao găm đã hỏng vào trong túi, trân trọng như một báu vật, sau đó khoác lên người, quay đầu đi về phía chiếc Land Rover.
Cứ thế, anh bị tảng lờ từ đầu tới cuối.
Hoắc Trường Uyên trừng mắt nhìn theo bóng cô, cố đè nén ngọn lửa trong lòng, giật tung mấy cúc cổ áo.
Trên đường trở về, Lâm Uyển Bạch không nói một câu nào, cô như một người bị bệnh, co rụt trên chiếc ghế lái phụ.
Cô cụp mắt xuống như đã ngủ thiếp đi, nhưng tay vẫn nắm chặt chiếc túi xách.
Hoắc Trường Uyên vừa vô tình vừa như cố ý liếc nhìn cô mấy cái, đều thấy cô ra vẻ không thèm để tâm. Khoang xe im ắng đến nặng nề, anh đành bật radio lên.....
Sau khi trở về, Lâm Uyển Bạch vẫn nhanh nhẹn đi vào bếp bận rộn.
Có điều bóng hình cô trông có vẻ đầy tâm sự, như một cây mạ bị bẻ cong. Làm xong đồ ăn, cô hạ thấp giọng nói: "Cơm nước xong xuôi rồi."
Hoắc Trường Uyên vốn dĩ còn rất mong chờ bữa tối nay, nhưng bây giờ lại ăn trong tâm trạng bí bách.
Nhất là khi anh đã cố gắng ăn được hai bát mà cô còn chưa xong nửa bát, như ngồi đếm hạt cơm vậy.
Buổi tối, Lâm Uyển Bạch chờ anh tắm rửa xong để lấy phòng tắm. Lúc cô đi ra thì thấy anh quấn khăn tắm quanh hông ngồi bên giường, nửa người trên để trần. Ánh đèn hắt lên những múi cơ bắp chặt chẽ trước ngực anh, khiến nó tràn đầy sức mạnh nam tính.
Cô lấy khăn mặt quấn chặt đầu, định vòng qua anh đi sang bên cạnh.
Hoắc Trường Uyên vươn đôi tay dài kéo cô vào lòng, giật tung chiếc khăn trên đầu cô ra. Mái tóc dài cứ thế rũ xuống, nước bắn đầy lồng ngực anh.
Lòng bàn tay anh giữ chặt eo cô, nheo mắt quan sát kỹ: "Vẫn còn hờn dỗi à?"
"..." Lâm Uyển Bạch nhíu mày.
"Tôi chỉ mắng em mấy câu thôi mà!" Bờ môi Hoắc Trường Uyên hơi bĩu ra.
"..." Lâm Uyển Bạch mím chặt môi.
Hoắc Trường Uyên thấy cô từ đầu tới cuối vẫn không chịu lên tiếng bèn dùng bàn tay còn lại chọc mạnh lên má cô, chọc đến khi cô chịu hé răng ra anh mới buông tay: "Vừa vừa phai phải thôi, em là người con gái đầu tiên dám sưng sỉa mặt mũi với tôi đấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!