"Cô gái này cũng đến à? Cùng chơi đi!"
Tần Tư Niên dường như đến lúc này mới nhìn thấy cô, nhướng mày ra hiệu.
Lâm Uyển Bạch gượng gạo xua tay, nhưng đã bị Hoắc Trường Uyên ngồi bên kéo dậy: "Tôi không biết bắn mà..."
Đi tới vị trí bắn, Hoắc Trường Uyên dập tắt điếu thuốc trong tay.
"Tôi làm mẫu cho em một lần, chú ý nhìn!"
Nói xong, Hoắc Trường Uyên bèn đeo tai nghe cách âm lên, tiện tay cầm một khẩu súng, làm một loạt các động tác liên mạch như lắp đạn, lên đạn...
"Pằng!"
Người nhân viên giơ thẻ lên, trúng ngay giữa bia.
Lâm Uyển Bạch thấy anh giơ tay lên, khẩu súng xoay một vòng trên tay anh. Anh đeo một chiếc kính râm trên sống mũi cao thẳng, đôi mày nhíu lại vì quá tập trung càng khiến anh trông thêm tuấn tú.
Thật sự rất quyến rũ...
Trong mơ hồ, bóng hình một ai đó cũng thích bắn súng hiện lên trong đầu cô.
Hình ảnh hai người đàn ông trong ký ức và trong hiện thực chồng lên nhau. Ánh mắt Lâm Uyển Bạch trở nên xa xăm, cô bất giác lẩm bẩm: "Sao đàn ông các anh ai cũng thích bắn súng vậy..."
Hoắc Trường Uyên chuyển tai nghe sang cho cô, rồi chọn cho cô một khẩu súng nhẹ hơn một chút.
Lâm Uyển Bạch đón lấy, vậy mà vẫn nặng trĩu tay.
"Bước chân sang, ngang bằng vai."
Vai trái thu chặt về phía khớp tay, đầu không được nhúc nhích, áp má lên báng súng."
...
Lâm Uyển Bạch nghiêm túc thực hiện từng bước theo chỉ dẫn của anh.
Chỉ có điều, cô chưa bao giờ tiếp xúc với súng đạn, chung quy vẫn còn rất kém cỏi, nửa ngày rồi mà tư thế vẫn chưa chuẩn xác.
Bỗng nhiên, có một hơi thở nóng rực ập tới.
Lưng cô áp vào một lồng ngực rắn chắc, Lâm Uyển Bạch không cần quay đầu cũng biết đó là ai. Cho dù tạm ngừng thở cũng vẫn ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng và cảm nhận được những nhịp tim mạnh mẽ của anh.
Cô đi giày thể thao, Hoắc Trường Uyên cao hơn cô một cái đầu, cằm vừa khít chạm tới đỉnh đầu cô.
Tư thế không hề mờ ám, mà là cực kỳ mờ ám.
Lâm Uyển Bạch không kiểm soát được nhịp đập điên cuồng của trái tim.
Hoắc Trường Uyên từ phía sau nắm chặt lấy tay cô, giúp cô điều chỉnh lại tư thế: "Tập trung hơn chút nữa, cơ thể đừng cứng quá."
Vì đeo tai nghe cách âm, khi nói, sợ cô không nghe rõ, anh còn đặc biệt sát lại rất gần, có chút hơi thở như có như không mơn man vành tai cô. Lâm Uyển Bạch đã nghe thấy cả tiếng nuốt nước bọt của cô rồi.
"Có thể đổi người hướng dẫn không?"
Cô liếm liếm đôi môi khô khốc, có chút không chịu đựng nổi nữa.
"Không được." Hoắc Trường Uyên dứt khoát từ chối, trầm mặc một lúc mới nói: "Hướng dẫn ở đây toàn là nam giới thôi."
"..." Lâm Uyển Bạch câm nín.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!