Lâm Uyển Bạch càng kinh ngạc hơn.
Cô xắn tay áo lên, chuẩn bị rửa tay: "Anh đợi một chút, bây giờ tôi làm ngay!"
Hoắc Trường Uyên đánh mắt nhìn cô, hai tay đút túi quần, quay người ngông nghênh kéo ghế bàn ăn ra, ngồi xuống.
Khi gọi điện cho cô anh đã nhấn mạnh thời gian, chập tối sau khi buổi họp kết thúc, có bữa tiếp khách anh cũng không tham gia. Trên đường về nhà, anh bảo Giang Phóng tạt qua siêu thị. Anh bấm chuẩn giờ về đến nhà, không ngờ trong nhà im phăng phắc, cô vẫn chưa về.
Anh đợi rồi lại đợi, điện thoại gọi cô cũng không bắt máy, cuối cùng còn tắt máy luôn.
Hoắc Trường Uyên nổi cơn phẫn nộ, ném tất cả mọi thứ vào trong thùng rác, lát sau lại lấy ra.
Anh cũng không hiểu nguyên nhân, chỉ là một bát mỳ với nước trong veo, vậy mà anh lại nhớ.
Trong tầm mắt, cô tựa vào bệ bếp, cho mỳ vào nồi. Ngón tay trỏ và ngón tay cái của Hoắc Trường Uyên vuốt vuốt cằm, trong lòng dấy lên một sự kỳ lạ khó nói.
Lâm Uyển Bạch cảm nhận được một áp lực vô hình, động tác lại càng khẩn trương hơn.
Nước dùng trong nồi bắt đầu sôi, cô dùng đũa khuấy đều mỳ, loáng thoáng cảm thấy đằng sau có hơi thở phả tới. Cô còn chưa kịp quay đầu, đã bị ai đó từ phía sau ôm trọn.
Máy hút mùi vẫn đang bật, Lâm Uyển Bạch không nghe thấy một chút âm thanh nào.
Đũa đã rơi vào trong nồi, cô vội vàng nhặt lên: "Anh đừng gấp, mỳ sắp xong rồi đây!"
"Không đợi được." Hoắc Trường Uyên cúi xuống chạm lên cổ cô.
"Ngay đây mà..." Lâm Uyển Bạch nghiêng đầu, không hề trốn tránh.
Nhưng một giây sau, chiếc đũa trong tay cô lại suýt nữa rơi vào nồi, hai bên trái phải bỗng nhiên bị anh nắm trọn trong lòng bàn tay.
Lâm Uyển Bạch hoảng loạn không ngừng, trong lúc giãy giụa đầu cô đã bị anh quay ngoắt về sau.
Răng môi bị anh cạy mở bằng cách nào cô cũng không biết, chỉ thấy ngập đầy khoang miệng mùi hương của anh.
Nụ hôn của Hoắc Trường Uyên trước nay vẫn dữ dội, mỗi lần cô đều bị hôn đến bay lơ lửng trên mây không thể thoát ra.
Cũng may có tiếng máy hút mùi ro ro nhắc nhở, Lâm Uyển Bạch run rẩy lên tiếng: "Anh Hoắc, anh đừng như vậy, mỳ sắp nhũn rồi..."
"Không ăn mỳ nữa."
Hoắc Trường Uyên tắt bếp, đồng thời một tay bế cô ngồi lên bệ bếp.
Anh giữ chặt cô đang định nhảy xuống, cơ thể tráng kiện đè lên trên: "Ăn em!"
Lâm Uyển Bạch: "..."
Hứng thú đúng là nói đến là đến!
"Nhưng tôi cũng rất đói..."
"Không sao, tôi sẽ đút cho em nó."
"..."
Lát sau, nửa câu kháng nghị Lâm Uyển Bạch cũng không nói ra nổi, mới đó cô đã nhìn thấy anh rút ra một chiếc bao cao su, dùng răng xé rách.
Tối hôm ấy, hai người họ quá nửa đêm mới trở về được phòng ngủ.....
Tới thứ Hai, sau khi hết giờ làm, Lâm Uyển Bạch như thường lệ bắt xe tới bệnh viện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!