Lâm Uyển Bạch chợt run người vì ngữ khí nghiêm nghị trong câu nói của anh.
Cô thấy anh hơi nheo đôi mắt đen nhìn mình, trong ánh mắt có vẻ hờ hững đang ẩn chứa một sự giận dữ đang rục rịch.
"Tôi hỏi em đó!" Hoắc Trường Uyên hạ giọng quát.
Lâm Uyển Bạch yếu ớt giơ bàn tay phải lên: "Bên này..."
Hoắc Trường Uyên sa sầm mặt lại, rồi rút một chiếc khăn tay từ trong túi áo ra.
Ngay sau đó, anh túm lấy bàn tay phải của cô, kỳ kỳ cọ cọ không chút thương tiếc.
Da tay cô vốn khô, bị ép buộc chà xát kiểu này khiến cô rất đau. Nhất là khi anh còn mạnh tay, ngay cả kẽ tay cũng không buông tha, chẳng mấy chốc tay cô đã đỏ rực lên.
Lâm Uyển Bạch muốn rút tay về nhưng không rút nổi: "Có thể nhẹ hơn một chút không, đau lắm..."
"Cố nhịn đi!"
"..."
Lâm Uyển Bạch không dám lên tiếng, đành cắn chặt răng chịu đựng.
Qua một lúc rất lâu, mu bàn tay và kẽ tay cô đỏ hồng một mảng, bấy giờ Hoắc Trường Uyên mới có vẻ hài lòng. Anh hạ cửa xe xuống, ném chiếc khăn tay ra ngoài với vẻ rất ghét bỏ.
Lâm Uyển Bạch vuốt ve tay mình, không dám nói gì.
Nhưng đúng lúc này, chuông di động lại vang lên.
Cô rút ra, trên màn hình hiển thị tên một người đàn ông.
Bởi vì từ đầu tới cuối bị Hoắc Trường Uyên ôm eo, ngồi rất gần nên màn hình điện thoại của cô cũng bày ra trước mắt anh không chút che đậy.
"Ai đó?" Quả nhiên anh nhíu mày.
Lâm Uyển Bạch liếm môi dưới, không dám nói dối: "Là người đồng nghiệp nam ban nãy..."
Có lẽ vì vừa rồi cô đòi xuống xe quá đột ngột, nên anh ta tốt bụng gọi điện tới hỏi thăm.
Hoắc Trường Uyên không đợi cô bắt máy, đã thẳng thừng giật lấy điện thoại, ấn từ chối cuộc gọi rồi gạt gạt thêm mấy cái nữa.
Lâm Uyển Bạch kiểm tra lại, phát hiện anh đã cho người ta vào danh sách chặn.
Có cần phải độc đoán vậy không?
Thật ngang ngược...
Cô mím môi, buộc phải lên tiếng kháng nghị: "Thôi thì tè luôn lên người tôi như chó đi!"
"Em lẩm bẩm cái gì đấy!" Hoắc Trường Uyên liếc xéo cô.
"Có gì đâu..." Lâm Uyển Bạch hèn nhát lắc đầu.
Hoắc Trường Uyên lạnh lùng hừ một tiếng, rồi tựa ra sau ghế, châm lên một điếu thuốc.
Từ lúc đó, khoang xe hoàn toàn im ắng. Lâm Uyển Bạch cũng không lên tiếng, trong lòng vẫn còn rất bứt rứt. Cô quay ngoắt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ để lại cái gáy cho anh.
Tài xế lái xe rất vững vàng, khi giảm tốc đi vào cửa tiểu khu cũng không hề chao đảo.
Sau khi chiếc Bentley dừng lại, vì tòa nhà nằm bên phía Hoắc Trường Uyên, nên người tài xế cũng mở cửa xe bên ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!