Chẳng bao lâu sau, chỗ mỳ sôi sùng sục trong nồi đã được nấu xong.
Lâm Uyển Bạch tắt bếp đi, quay đầu nhìn thấy Hoắc Trường Uyên đứng đó chợt sững người.
"Ơ, anh Hoắc!" Nghĩ tới việc mình đang tận dùng nhà bếp của anh, cô lên tiếng hỏi: "Anh có đói không? Tôi nấu cũng kha khá, anh có muốn ăn một bát không?"
"Được." Hoắc Trường Uyên rướn môi.
Nói xong, chính bản thân anh cũng có chút bất ngờ.
Dường như từ khi mẹ qua đời, đã rất nhiều năm rồi anh không có thói quen ăn sáng, đa phần đều chỉ uống một cốc café đen không đường, không sữa. Vị đắng chát ấy lan từ miệng xuống dạ dày ngược lại khiến tinh thần thêm phấn chấn.
Hoắc Trường Uyên kéo ghế ngồi xuống, trước mặt anh có thêm một bát mỳ nóng hổi.
"Em thường xuyên tự nấu ăn à?"
Anh ngước mắt hỏi, ban nãy nhìn thấy những động tác thuần thục của cô, có thể nhận ra cô rất có kinh nghiệm trong việc này.
"Đúng vậy!" Lâm Uyển Bạch ngồi xuống đối diện anh, gật đầu, thành thật giải thích: "Bà ngoại thường nói với tôi, mấy thứ bán bên ngoài vừa đắt vừa không vệ sinh, vẫn là món ăn mình làm có tâm và yên tâm nhất."
Hoắc Trường Uyên nhìn chiếc tạp dề cô còn chưa tháo xuống, ánh mắt lấp lánh: "Bây giờ không còn nhiều cô gái biết nấu ăn nữa rồi."
Nghe xong, Lâm Uyển Bạch chỉ cười cười.
Đó là vì với thân phận và địa vị của anh, vây xung quanh nếu không phải thiên kim đài các thì cũng là con nhà giàu như kiểu Lâm Dao Dao, đâu có ai nghèo khổ như cô. Dĩ nhiên anh không thể hiểu được đạo lý con nhà nghèo phải sớm quán xuyến việc trong nhà.
Lâm Uyển Bạch cúi đầu nhìn vào bát của mình, cầm đũa lên: "Tôi không biết là anh cũng ăn, nên chỉ làm một quả trứng, chia anh một nửa đấy!"
Sau khi chia đôi, lòng đào bên trong trứng cũng tràn ra ngoài.
Cô đưa phần to hơn cho Hoắc Trường Uyên, rồi cắn đũa theo thói quen.
Thấy anh cứ nhìn mình chằm chằm, mãi không chịu động đũa, Lâm Uyển Bạch hiểu lầm anh có ý chê bai, vội vàng thanh minh: "Đũa là đũa mới đó, ban nãy tôi còn chưa dùng!"
"Tôi ăn nước bọt của em còn ít à!" Hoắc Trường Uyên chậm rãi nói một câu.
"..." Suýt nữa thì Lâm Uyển Bạch sặc nước bọt.
Bát mỳ bốc khói nghi ngút sau khi được khuấy lên khói càng bay cao. Hoắc Trường Uyên gắp mỳ lên, lẳng lặng đưa vào miệng.
Khi anh nuốt xuống, Lâm Uyển Bạch có phần không ngồi yên được nữa, căng thẳng hỏi anh như một cô học trò đợi giáo viên chủ nhiệm nhận xét: "Thế nào, mùi vị có được không?"
"Ừm." Hoắc Trường Uyên gật đầu.
Lâm Uyên Bạch vô duyên vô cớ thở phào nhẹ nhóm.
Ăn xong một bát mỳ, Hoắc Trường Uyên ngồi đối diện gõ gõ vào cạnh bát: "Còn nữa không?"
"Hết rồi..." Lâm Uyển Bạch sững người giây lát, mới ý thức được anh muốn nói cái gì, bèn quay đầu ngó vào trong bếp: "Chắc chỉ còn lại chút canh thôi."
"Múc hết cho tôi đi."
"Vâng!"
Lâm Uyển Bạch cầm bát của anh đứng dậy, đổ hết toàn bộ canh trong nồi ra.
Cô thấy anh đón lấy, dùng đũa khều khều, sau đó thẳng thừng cầm lên húp, lúc đặt xuống đã không còn một chút nào.
Chẳng hiểu vì sao, trong lòng cô bỗng nhiên vụng trộm mừng thầm.....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!