Chương 37: Tôi chỉ có một yêu cầu

Trời xoay đất chuyển.

Lâm Uyển Bạch chỉ cảm thấy mình bị đè lên một góc sofa, xương quai xanh lạnh lẽo.

Chiếc sơ mi lúc trước cô phải rất mất công mới cởi được từng chiếc cúc, trong chớp mắt đã bị anh nhẹ nhàng cởi ra, chỉ còn lại tiếng vải mềm rơi xuống thảm.

Dưới ánh đèn lung linh của phòng khách, đáy mắt thâm trầm sâu xa của Hoắc Trường Uyên giống như được thiêu đốt.

"Anh..."

Lâm Uyển Bạch muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải nói gì.

Dịu dàng hơn bão táp mưa sa, nhưng lại cấp thiết hơn những cơn mưa nhỏ.

Động tác nhanh chóng và sức mạnh của Hoắc Trường Uyên đều thể hiện sự bá đạo ẩn nấp sau vẻ trầm mặc của anh.

Còn Lâm Uyển Bạch từ đầu tới cuối đều không dám giãy giụa, sợ dù chỉ một động tác nhỏ của mình cũng làm anh tức giận. Kể từ giây phút tìm được anh ở khách sạn, cô đã tự nhủ mình phải ngoan ngoãn phục tùng 100%.

Nhưng tới cuối cùng, cô vẫn không nhịn được, bám vào vai anh: "Đau lắm..."

Hoắc Trường Uyên cúi xuống nhìn cô, khung xương mềm mại mỏng manh như cây dương liễu gục trong lòng bàn tay anh.

Cột tóc đuôi ngựa đằng sau gáy đã xõa ra, dính lên gò má ửng hồng. Dáng vẻ cúi mặt, xấu hổ không dám nhìn anh càng kích động cho máu huyết trong người anh thêm sôi sục, khao khát nhẫn nhịn đã lâu giống như con lũ vỡ đê cần được giải cứu kịp thời, chỉ muốn được lấp đầy cô.

"Cố nhịn!" Hoắc Trường Uyên quát.

Bờ môi Lâm Uyển Bạch run rẩy, cô dè dặt nghẹn ngào: "Tôi rất sợ hãi..."

Hoắc Trường Uyên bất ngờ nghĩ đến vệt đỏ hồng lưu lại trên giường lúc trước.

Cô còn rất non nớt...

Nghĩ như vậy, yết hầu Hoắc Trường Uyên trượt lên trượt xuống.

Con ngươi đen sẫm thấm đẫm dục vọng vẫn lạnh ngắt, nhưng bên trong lại bất chợt dịu dàng hơn, đến cả động tác của anh cũng vậy.

Lâm Uyển Bạch không nhớ rõ sau khi mọi chuyện kết thúc, cô đã được anh bế lên phòng ngủ trên tầng như thế nào. Trong tầm mắt mông lung, anh ngồi ở đầu giường hút thuốc, mùi thuốc lá nhanh chóng lan tỏa.

Ai cũng nói đàn ông sau khi làm chuyện ấy đều sẽ hút một điếu thuốc.

Tay chân nhức mỏi không thể nhấc lên được, khi cô nhắm mắt lại chuẩn bị thiếp đi, thì cô thấy anh ấn đầu lọc vừa hút xong vào trong gạt tàn, rồi lập tức tung chăn ra, một lần nữa phủ lên người cô.

Lâm Uyển Bạch muốn nói "Không muốn" nhưng đã bị lưỡi anh chặn hết.....

Ngày hôm sau, Lâm Uyển Bạch mở mắt ra.

Nếu nói ký ức của buổi tối lần đầu là những mảnh vụn vỡ thì mỗi một hình ảnh tối qua đều như chế độ HD in sâu trong não bộ.

Thứ đánh thức cô là tiếng nước ồ ồ chảy trong nhà tắm. Lúc này tiếng nước đã ngừng lại, cánh cửa bật mở, một vóc dáng trắng kiện rắn chắc còn dính nước đập thẳng vào tầm mắt.

Tuy rằng cảnh này không còn xa lạ với cô nữa nhưng cô vẫn ngượng ngập quay đi.

Hoắc Trường Uyên vẫn đi chân đất, để lại vệt nước dưới sàn nhà.

Anh đập đập chiếc khăn mặt trong tay lên người cô: "Dậy rồi sao? Đi tắm đi."

"Ồ." Lâm Uyển Bạch khẽ bật ra một tiếng từ trong chăn.

Đợi thêm vài giây, cô thấy anh vẫn ngồi ở phía cuối giường, không có ý rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!