Sơ Vũ Giang Nam
"Lưu manh! Lưu manh!"
Khi Trịnh Sơ Vũ hoang mang bối rối chạy ra khỏi thang máy, miệng vẫn còn lẩm bẩm không thôi. Hình ảnh người đàn ông ở trần chỉ mặc độc một chiếc quần lót mỏng manh vẫn chưa thể tan đi trong đầu cô, đến mức giữa đường chạy cô còn vô tình va phải hai người xa lạ.
Cô thậm chí quên cả những đau thương Hoắc Trường Uyên mang tới cho mình, mặt vẫn nóng bừng bừng.
Từ sau khi tốt nghiệp cấp ba, Trịnh Sơ Vũ đã theo mẹ là Lục Học Phương di dân sang Anh du học, mấy năm qua cũng chỉ sống ở đó. Nền văn hóa phương Tây xưa nay luôn rất cởi mở, tuy rằng đàn ông người Anh đa phần lịch thiệp nhưng cũng không thiếu những kẻ phong lưu lãng tử. Trong các bữa tiệc họ thường xuyên biểu diễn những màn cởi quần cởi áo điên cuồng, cô cũng không phải chưa từng nhìn thấy cảnh những anh chàng Tây chỉ còn mặc quần lót.
Chỉ có điều không hiểu vì sao, cảnh tượng ban nãy lại khiến cô cảm thấy xấu hổ.
Giống như bị trúng tà vậy, đầu cô không ngừng hiện lên khoảnh khắc Lê Giang Nam vén chăn ra đứng dậy khỏi giường. Cơ thể đàn ông cương nghị, thân hình với tam giác ngược, làn da màu đồng... tất cả đều lộ ra, chỉ được một chiếc quần nhỏ che đậy, đường nét vẫn còn thấp thoáng ẩn hiện.
Ừm... Khá lớn...
Dựa theo phân tích của cả Tây lẫn Tàu, Trịnh Sơ Vũ cảm nhận được anh hoàn toàn không kém cỏi.
Ý thức được mình bỗng dưng đứng ở đây nghĩ tới mấy chuyện đâu đâu, cô đỏ mặt, một lần nữa mắng chửi: "Lưu manh!"
Chỉ có điều không biết cô đang mắng anh hay tự mắng chính mình.
Duyên phận giữa người với người có lúc thật sự kỳ diệu như vậy. Chỉ sau một ngày ngắn ngủi, Trịnh Sơ Vũ lại một lần nữa gặp lại người đàn ông tên Lê Giang Nam này.
Sau khi về nước, sau khi ba lần bốn lượt lên kế hoạch phá hoại Hoắc Trường Uyên và Lâm Uyển Bạch nhưng đều thất bại, cô hơi bị đả kích, nhất là sau khi nhận được lời cảnh cáo nghiêm nghị của Hoắc Trường Uyên. Cô ở lỳ trong nhà, tâm trạng rất chán chường, muốn ra ngoài hóng gió một chút, đi loanh quanh mua sắm gì đó.
Chẳng phải người ta hay nói những lúc buồn cứ điên cuồng ăn uống và mua sắm để giải tỏa hay sao.
Vì chỗ đó khá gần nhà nên Trịnh Sơ Vũ cũng chẳng trang điểm gì. Cô mặc bộ đồ ở nhà, đi thẳng dép lê tới đó.
Sau khi điên cuồng xếp đầy các loại đồ ăn độc hại vào trong giỏ đựng đồ, cô chợt phát giác ra một chuyện, lúc ra ngoài trong túi chỉ có chìa khóa, ví tiền và di động đều không đem, muốn gọi một cuộc điện thoại nhờ thím giúp việc mang tiền qua là điều không thể.
Vào lúc cô đang nhìn giỏ đồ và băn khoăn thì trong tầm mắt bất ngờ xuất hiện một bóng người khá quen.
Trịnh Sơ Vũ đảo đảo mắt, không buồn suy nghĩ, rảo bước đi tới đó.
Cô giơ tay đập một cái thật mạnh lên bả vai Lê Giang Nam: "Hi, còn nhớ tôi không?"
"Nhớ chứ." Lê Giang Nam nhíu mày.
Sao không nhớ cho được, mới qua có một ngày, ấn tượng của anh rất sâu đậm. Nếu không phải cô gái này lấy điện thoại của Lâm Uyển Bạch lừa gạt mình, cũng đã chẳng xảy ra chuyện khó xử trong khách sạn, khiến anh đến bây giờ vẫn cảm thấy áy náy trong lòng.
Trịnh Sơ Vũ cười hì hì: "Nhớ là tốt rồi, này, lát thanh toán giúp tôi nhé!"
"Vì sao tôi phải thanh toán hộ cô?" Lê Giang Nam bực mình hỏi.
"Tôi quên mang ví tiền và điện thoại mất rồi, giang hồ cấp cứu!" Trịnh Sơ Vũ thật ra cũng không dám chắc chắn, dẫu sao mình từng làm chuyện gì cô biết rất rõ trong lòng, cũng chỉ ôm tâm lý hỏi thử mà thôi: "Anh yên tâm, chỉ cần hôm nay anh cho tôi mượn tiền, sau này tôi trả lại anh gấp hai, gấp ba cũng được!"
Lê Giang Nam nhìn thấy sự mong chờ trong ánh mắt cô, rồi lại nhìn giỏ đựng đồ đầy ụ trên cổ tay cô, rất tốt bụng nói: "Không cần đâu, tôi đâu phải chỗ cho vay nặng lãi, lát nữa tôi mua đồ xong tôi thanh toán giúp cô."
Nghe xong, ánh mắt Trịnh Sơ Vũ nhìn anh giống như gặp được kim chủ vậy.
Tiếp theo đó, cô bám riết theo anh như một con cún con, đợi anh chọn xong đồ rồi cùng nhau đi thanh toán.
Lê Giang Nam chẳng mua gì nhiều, chỉ cầm một hộp café kiểu Mỹ và một chiếc bánh sandwich, sau đó dẫn cô tới quầy thu ngân. Chiếc giỏ đựng đồ trong tay cô cũng được chuyển sang tay anh một cách tự nhiên.
Trịnh Sơ Vũ chú ý thấy, tay của anh rất đẹp, các khớp ngón tay rõ ràng, tầm nhìn của cô hướng dần lên trên.
Anh mặc một bộ đồ thể thao màu xám nhạt, dưới chân đi đôi giày Yeezy phiên bản giới hạn. Cô nhớ hình như mình cũng có một đôi kiểu tình nhân. Ánh mắt cô bất chợt dừng lại khá lâu trên vóc người thẳng tắp của anh, không ngờ cởi đồ ra lại đâu ra đấy như thế...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!