Một tuần sau, sau khi tháo chỉ thuận lợi, Lâm Uyển Bạch xuất viện trở về nhà.
Vì lựa chọn đẻ mổ nên không thể bình phục nhanh như đẻ thường, gần như đa số thời gian cô phải nằm trên giường tĩnh dưỡng. Cũng may sức khỏe của cô trước nay không tệ, ngoài vị trí vết mổ phải chú ý và cẩn thận hơn một chút thì những chỗ khác đều không có nơi nào khó chịu.
Ngoài cửa sổ chẳng biết trời đã đổ tuyết từ lúc nào, từ khung cửa sáng đèn nhìn ra quả thực là một cảnh đẹp như trong mộng.
Trong căn nhà phương Bắc ấm áp như mùa xuân, trong không khí tràn ngập mùi sữa thơm nóng hổi. Cô công chúa nhỏ mới chào đời dưới sự quan tâm của nhà họ Hoắc lúc này đang ngoan ngoãn nằm bên cạnh mẹ, ngũ quan không còn nhăn nheo nữa, đôi mi vừa dài vừa rậm, giống như hai cái quạt nhỏ, hiện tại vẫn chưa thể nhìn ra được nó giống ai hơn một chút, nhưng chắc chắn có thể nhìn ra đây là con của hai vợ chồng họ.
Lâm Uyển Bạch nghiêng người, dém lại góc chăn cho con gái, liền nhìn thấy con bé chau mày ọ ọe một chút, sau đó một bàn tay nhỏ cuộn lại thành nắm đấm giơ lên trên mặt, dáng vẻ dễ thương chết người.
Sau khi tăng ca trở về nhà, Hoắc Trường Uyên đã được ngắm nhìn khung cảnh ấm áp ấy.
Đẹp như một bức tranh vậy, khiến người ta vô thức thất thần, giống như không cần làm gì hết, ngây người nhìn như vậy cả đời cũng cảm thấy không đủ.
Lâm Uyển Bạch bất giác ngẩng đầu, nhìn thấy bóng dáng cao lớn của anh dựa nghiêng ở đó, chiếc áo dạ cao cổ màu đen được anh vắt lên cánh tay, trên gương mặt vẫn còn dáng vẻ mỏi mệt chưa thể tan đi nhưng nét mặt thì vô cùng ôn hòa.
Cô chợt rướn môi cười: "Ông xã, anh về khi nào vậy?"
"Vừa mới thôi." Hoắc Trường Uyên đứng thẳng người lên, đi vào.
Nhìn thấy trong phòng ngủ chỉ có hai mẹ con họ, anh nhướng mày hỏi: "Đậu Đậu ngủ rồi sao?"
Lâm Uyển Bạch nghe thấy anh hỏi, không nhịn được cười: "Ừm, bị em giục mấy lần liền mới bịn rịn về phòng ngủ!"
Từ sau khi tiểu công chúa Kính Viên chào đời, bánh bao nhỏ chỉ hận không thể ở bên cạnh em gái từng giây từng phút, tối nào cô cũng phải giục như giục đò nó mới quyến luyến về phòng ngủ, điển hình cho kiểu cuồng em gái.
Hoắc Trường Uyên cúi người ngồi xuống cạnh giường, không lập tức có động tác gì ngay mà đợi cho khí lạnh trên người tan đi hết mới đưa tay chạm vào con gái.
Giống như có linh cảm vậy, tiểu công chúa bắt đầu nỉ non khóc.
Thấy vậy, Hoắc Trường Uyên liền bế con bé vào lòng kiên nhẫn dỗ dành như báu vật vậy. Anh ngắm nhìn con gái chăm chú, đôi mắt sáng và ấm áp như vì sao sáng nhất trên bầu trời.
Lâm Uyển Bạch nhìn giờ, rồi giơ tay ra nói với anh: "Chắc con bé đói rồi, để em bế cho!"
Sau khi đón lấy con gái, cô bèn giơ tay cởi từng chiếc cúc áo ngủ.
Cô công chúa nhỏ khóc đang không ngừng, sau khi cảm nhận được độ ấm của mẹ lập tức không khóc nữa, mắt còn chưa buồn mở đã tìm chính xác được nguồn thức ăn của mình, cái miệng nhỏ lập tức há ra mút mấy mút để.
Những đứa trẻ mới sinh đa phần chỉ có vòng tuần hoàn ăn no rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn. Trước kia bánh bao nhỏ vừa chào đời đã bị tráo đổi, cô không được đích thân cho thằng bé ăn, nay có con gái để cô bù đắp sự tiếc nuối này.
Lúc ngẩng đầu lên, Lâm Uyển Bạch chợt giật mình.
Một ánh mắt cực kỳ nóng bỏng đang khóa chặt lấy cô, nói chính xác hơn là một nơi nào đó trên người cô.
Hoắc Trường Uyên trở về sau khi "chết đi sống lại", không những phải đối mặt với chuyện cô đột ngột sinh con mà Hoắc Thị cũng còn rất nhiều việc cần tới anh. Bốn tháng qua, Tiêu Vân Tranh như đã hứa, luôn giúp anh chống đỡ Hoắc Thị, đợi anh trở về rồi dĩ nhiên cũng nhẹ nhàng thoái thác trách nhiệm.
Trước khi ra viện, tuy rằng đa số thời gian anh đều ở bên cô nhưng vẫn phải thường xuyên chạy qua Hoắc Thị.
Đây được coi là lần đầu tiên anh chính thức nhìn thấy cô cho con bú, sự kích động về mặt thị giác quá mãnh liệt.
Bởi vì bản thân khoảng cách đã rất gần, trong phòng ngủ cũng không còn ai khác, một ánh mắt nóng rực như thế cứ nhìn qua không chút kiêng dè, cộng thêm việc hai người họ lại vừa xa nhau suốt bốn tháng, cô bỗng chốc cảm thấy có một luồng điện chạy khắp người làm cơ thể tê dại.
"Ực..."
Lâm Uyển Bạch nghe rõ mồn một một tiếng nuốt nước bọt.
Cô bị nhìn đến mức không dám ngẩng đầu lên, hơi thở cũng không ổn định.
Qua khoảng năm phút, Lâm Uyển Bạch không thể kiên trì nổi nữa. Cô đỏ mặt ho một tiếng, hơi đẩy con gái còn đang mút rất say sưa ra một chút, rồi kéo cao cổ áo ngủ lên: "À, muộn lắm rồi... ngày mai ăn tiếp!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!