Không còn sự bó buộc của cúc áo, chiếc sơ mi trắng chẳng mấy chốc đã dễ dàng tuột xuống.
Những cơn gió lạnh của điều hòa trong phòng liên tục thổi tới, Lâm Uyển Bạch không dám dừng tay lại, cô tiếp tục lần tới khóa quần bò.
Chẳng bao lâu sau, chiếc quần bò rộng ống cũng rơi xuống thảm trải sàn như một cánh hoa mỏng manh. Trên người cô chỉ còn lại hai món nội y nhỏ bé.
Lâm Uyển Bạch giấu hai tay sau lưng. Khi tay cô chạm tới chiếc khóa áo bằng kim loại ẩn bên trong áo lót thì cuối cùng Hoắc Trường Uyên đang ngồi trên sofa cũng ngước lên nhìn cô: "Tôi nhớ có người từng nói, dù là ba lần hay ba mươi lần, đáp án cũng không thay đổi."
Ngữ khí nhạt nhòa, không nghe ra cảm xúc gì.
Đôi lông mi rậm và dài dường như đã che đi ánh mắt thâm trầm ấy, nhưng vô hình lại chất chứa một khí thế mạnh mẽ.
Một câu nói bản thân đã từng chắc như đinh đóng cột, vậy mà lúc này trở thành một chuyện nực cười.
Cơ mặt Lâm Uyển Bạch như cứng đờ lại. Hai hàm răng của cô run rẩy va vào nhau, chỉ có thể bật ra hai tiếng nhỏ bé:
"Xin anh..."
Hình như Hoắc Trường Uyên đã bật cười: "Lâm Uyển Bạch, em cũng nên nhớ tôi đã từng nói, sau này cho dù em cầu xin tôi, tôi cũng phải cân nhắc."
Cổ họng Lâm Uyển Bạch thắt chặt lại từng cơn. Cô cúi đầu xuống, đành chờ đợi lời phán xử của anh.
"Mặc vào!" Hoắc Trường Uyên bất ngờ quát.
"..." Lâm Uyển Bạch sững người.
Bàn tay sau lưng cô không biết nên tiếp tục hay nên thu về, cho tới khi anh đứng lên, buông một câu: "Tôi đói rồi, đi ăn gì đó đã."
...
Lâm Uyển Bạch những tưởng họ sẽ đến nhà hàng, không ngờ lại là một hộp đêm.
Hoắc Trường Uyên dường như là khách quen ở đây, đến chào hỏi cũng không cần mà lên thẳng phòng VIP trên tầng ba.
Không gian bên trong rất lớn, đã có không ít người, ở giữa bày một chiếc bàn trông có vẻ rất cao cấp, liên tục có những tiếng bóng va đập lên mặt bàn giòn tan.
Bên cạnh xuất hiện người đàn ông cô đã có duyên gặp mặt hai lần trong Pub, một đôi mắt hoa đào rất dễ nhận ra.
Tần Tư Niên quay đầu lại, thu cây gậy vào trong tay: "Ôi! Mặt trời mọc từ đằng Tây đấy à?"
Giống như nhìn thấy chuyện gì kỳ lạ lắm, anh ấy chứ nhìn chòng chọc ra sau lưng Hoắc Trường Uyên.
Khi nhìn rõ gương mặt cô gái bước vào, anh ấy mới nhướng mày tỏ vẻ đã hiểu.
Lâm Uyển Bạch cúi đầu lẳng lặng đi theo Hoắc Trường Uyên, mắt không nhìn ngang ngó dọc nên suýt nữa còn đâm sầm vào lưng anh. Ngay lập tức cô được anh giơ tay kéo thẳng xuống ngồi lên sofa.
Cô nhìn khắp phòng một lượt, bên cạnh mỗi người đàn ông đều có một cô gái xinh xắn phục vụ, không ai cô đơn cả.
Tần Tư Niên đang đánh bóng lúc này đi tới, ngồi phịch xuống đối diện. Chẳng bao lâu sau, cô gái bên cạnh anh ấy cũng tự nhiên sát vào như hình như bóng.
Cô gái ấy cầm ly rượu màu xanh dương lên, giọng nói vừa bèn bẹt vừa nũng nịu: "Tư Niên, anh nếm thử ly cocktail em vừa pha chế này?"
Tần Tư Niên nhấp một ngụm, rồi vuốt má cô gái như khích lệ.
"Rót cho tôi một cốc."
Hoắc Trường Uyên bất ngờ đá vào chân cô.
Lâm Uyển Bạch đánh mắt nhìn chai rượu trên bàn, giơ tay cầm lên rồi rót một ly rượu đưa qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!