Chương 32: Em bận rộn quá nhỉ

"Cốc cốc cốc!"

Bầu không khí đang nóng dần lên trong phòng bị tiếng gõ cửa bất ngờ phá vỡ.

Lâm Uyển Bạch mơ màng mở mắt ra, mới phát hiện chẳng biết mình đã bị Hoắc Trường Uyên đẩy xuống dưới từ lúc nào. Anh đang đè chặt chẽ lên cơ thể cô, bàn tay ban nãy còn giữ sau gáy cô cũng không biết từ lúc nào đã chuyển sang nắm nơi mềm mại...

Cô đẩy mạnh anh ra: "Có người!"

Cô gần như bật dậy khỏi giường, rồi chạy vội ra cửa chính.

Trong lúc đó cô vừa khẩn trương chỉnh trang lại quần áo, vừa đưa tay ấp lên gò má nóng rực.

Ban nãy cô bị làm sao thế nhỉ?

Lẽ nào bị anh cợt nhả nhiều rồi, cô bỗng dưng chìm đắm...

Lâm Uyển Bạch ra sức lắc đầu, bước chân cũng rảo nhanh hơn một chút, cũng may có người tới gõ cửa kịp thời.

Sau khi mở cửa ra, cô sững người.

"Tiêu Vân Tranh?" Lâm Uyển Bạch kinh ngạc, nhìn về phía người đàn ông mới sáng sớm đã tới nhà: "Sao anh lại..."

Tiêu Vân Tranh vẫn mang điệu bộ một cậu ấm bắng nhắng, ôm cánh tay đứng dựa vào cạnh cửa: "Tối qua anh đánh bài thông đêm, vừa hay lại chơi ở gần nhà em, đói bụng quá nên tới tìm em, rủ em ăn sáng!"

Lâm Uyển Bạch cũng đã nhìn thấy giỏ bánh bao nóng hổi trong tay anh ấy.

Đối với việc Tiêu Vân Tranh biết nhà mình, cô cũng không quá hoảng hốt. Lúc trước có lần tan làm ở quán bar vô tình gặp nhau, anh đã tiện đường cho cô quá giang.

Lâm Uyển Bạch đang định nhường đường cho anh vào thì chợt khựng lại.

Bây giờ trong nhà đâu chỉ có mình cô...

Tiêu Vân Tranh đứng thẳng lên: "Em còn không mời anh vào nhà sao?"

Lâm Uyển Bạch đứng yên, đang ấp úng không biết dùng cớ gì để lấp liếm thì sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân trầm ổn.

Cả hai người đều đồng thời nhìn qua. Cái bóng cao lớn của Hoắc Trường Uyên dần dần xuất hiện, áo vest và cà vạt đều được vắt lên khuỷu tay. Cúc áo sơ mi chưa được cài lại hết, để lộ một khoảng ngực nhỏ màu vàng đồng, toát lên vài phần phóng đãng.

Có điều, sự hừng hực trong ánh mắt đã tan biến, thay vào đó là sự lạnh lẽo.

"Anh ấy..."

Lâm Uyển Bạch há hốc miệng, cũng không biết nên giải thích với ai.

Hoắc Trường Uyên đã đi tới trước mặt họ. Anh cao hơn Tiêu Vân Tranh nửa cái đầu, cũng làm giảm nhiệt bầu không khí tại đây.

Khung cảnh ba người vào buổi sáng sớm quả thật rất ngượng ngập, nhất là khi một người đứng ngoài cửa, một người đứng trong cửa. Lâm Uyển Bạch bị kẹp ở giữa cũng cảm thấy hốt hoảng nghẹt thở.

Hoắc Trường Uyên nheo mắt nhìn Tiêu Vân Tranh, rồi lại quay sang nhìn cô, cơn lạnh lẽo nơi đáy mắt càng thêm đậm, sau đó anh cười khẩy: "Ha, Lâm Uyển Bạch, em bận rộn quá nhỉ!"

Lâm Uyển Bạch nhíu mày, bị kích động bởi những lời anh nói.

Cô cuộn chặt tay lại, còn chưa lên tiếng thì Hoắc Trường Uyên đã đi vượt qua cô, xuống dưới nhà.

Cánh cửa lại được đóng vào, Lâm Uyển Bạch và Tiêu Vân Tranh lần lượt đi vào trong.

Từ lúc Hoắc Trường Uyên xuất hiện, sau cơn sửng sốt, Tiêu Vân Tranh vẫn chưa nói lời nào, chỉ cụp mắt xuống không biết đang nghĩ chuyện gì.

Trầm mặc một lúc lâu, lúc này anh ấy mới hỏi: "Lâm Uyển Bạch, em và anh ta có quan hệ gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!