Chương 27: Anh ấy có biết không

Lâm Uyển Bạch vẫn có phần không dám tin, không thể nào liên kết người đàn ông trước mặt với người lính công vụ ngày nào.

Khi đó, anh ấy thường xuyên ở bên cạnh người ấy. Cơ hội để họ gặp nhau dĩ nhiên không nhiều. Chút tâm tư của cô dĩ nhiên không thể giấu được, dù ngoài mặt hay ngấm ngầm đều không ít lần bị anh ấy trêu ghẹo.

Cô một lần nữa quan sát lại anh ấy. Chiếc áo phông cổ chữ V của Tiêu Vân Tranh trễ hẳn xuống ngực, để lộ xương hõm vai, trên đó treo lủng lẳng một miếng Ngọc Phật to bằng ngón tay cái. Không ngờ khi tháo bỏ lớp quân trang, người này lại có một vẻ yêu nghiệt đến vậy.

Sau khi kinh ngạc qua đi, Lâm Uyển Bạch vẫn cảm thấy rất mừng rỡ.

Dẫu sao thì người quen cũng hiếm có cơ hội gặp nhau. Nhưng sau khi nghe thấy cô gọi, Tiêu Vân Tranh bỗng ngơ ngẩn một lúc.

"Sao thế?" Lâm Uyển Bạch hỏi.

Tiêu Vân Tranh cười cười: "Không có gì, chỉ là lâu lắm rồi không có ai gọi anh như vậy."

Lâm Uyển Bạch hiểu ra ngay khi nhớ lại danh xưng "Vân thiếu" vừa rồi của người giám đốc. Cô chỉ cười, không suy nghĩ gì nhiều, chỉ là vẫn có nghi vấn: "Chẳng phải trước kia anh là lính công vụ bên cạnh anh ấy sao, sao bây giờ lại..."

"Anh Phong đi rồi, anh cũng rời khỏi quân ngũ!" Tiêu Vân Tranh nói có phần hờ hững, tựa như cuộc sống nơi quân ngũ chỉ là một trải nghiệm trong đời.

"À..." Lâm Uyển Bạch cụp mắt xuống.

Tiêu Vân Tranh đứng thẳng người lên: "Đi nào, tìm chỗ nào ăn vài món cho bình tĩnh lại!"

"..." Cô mới là người cần bình tĩnh lại mới phải.

Lâm Uyển Bạch nhìn giờ rồi lắc đầu: "Hôm khác đi, em còn phải làm việc!"

"Được!" Tiêu Vân Tranh cũng không miễn cưỡng, chỉ xua tay rồi tiêu sái bỏ đi.....

Buổi trưa ngày hôm sau, Lâm Uyển Bạch ngồi gặm cơm hộp trong phòng trà nước.

Cô đang làm tại một doanh nghiệp thương mại nhỏ, tiền lương bốn ngàn tệ một tháng, lượng công việc mỗi ngày cũng không nhiều lắm, bữa trưa nhân viên tự gọi đồ bên ngoài về ăn.

Vừa bỏ thêm một miếng đậu phụ vào miệng, có đồng nghiệp bỗng vỗ vai cô: "Tiểu Bạch, có người tìm cô."

Lâm Uyển Bạch nhìn theo hướng người đó chỉ, liền nhìn thấy Tiêu Vân Tranh đứng dựa vào cửa phòng trà nước, nét mặt điển trai đầy xấu xa.

Cô bất ngờ.

Càng lúc càng có nhiều nữ đồng nghiệp chú ý tới họ. Lâm Uyển Bạch sợ mọi người vây lại, đành kéo Tiêu Vân Tranh về phía thang máy.

"Sao anh lại biết em ở đây?"

"Việc này quá đơn giản." Tiêu Vân Tranh làm động tác ngoắc ngoắc ngón tay, tỏ thái độ dễ như trở bàn tay, ngay sau đó anh ấy ấn nút thang máy, nói với cô: "Chẳng phải đã hứa sẽ ăn một bữa cơm sao, dù gì tối qua anh cũng đã cứu em, nên có chút thể hiện chứ! Đi thôi!"

Lâm Uyển Bạch nhớ rõ ràng mình nói là "hôm khác".

Nghĩ tới chuyện mình đích thực cũng nên có sự thể hiện gì đó, khi thang máy tới, bị anh kéo vào trong cô cũng không phản đối, chỉ là rất tiếc hộp cơm vừa gọi.

Tiêu Vân Tranh lái một chiếc Porsche mui trần, suốt dọc đường vô cùng nổi bật. Lâm Uyển Bạch ngồi vặn vẹo, thiếu tự nhiên như ngồi trên đống lửa. Lúc xe dừng lại, cô ôm lấy mái tóc bị gió thổi bay, chạy vào trong nhà hàng.

Tiêu Vân Tranh ném thẳng chìa khóa cho bảo vệ rồi rảo bước đuổi theo cô.

Vừa vào bên trong, người quản lý nhà hàng tươi cười ra đón: "Vân thiếu, bàn anh đặt sẵn đã có rồi ạ."

"Ừm." Tiêu Vân Tranh thờ ơ đáp lại rồi quay đầu nói với cô: "Đi thôi!"

Lâm Uyển Bạch gật đầu, đi theo sau anh ấy. Nghĩ tới nụ cười đậm đà không đổi từ đầu tới cuối của người quản lý, cô càng thấu hiểu sâu sắc một điểm, Tiêu Vân Tranh của bây giờ đã không còn là anh lính công vụ theo sau người ta ngày nào.

Cánh cửa cảm ứng phía sau dường như lại xoay thêm lần nữa, hình như vừa có khách đi vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!