Tầm mắt Hoắc Trường Uyên dần dần trở nên rõ ràng hơn.
Anh nhìn thấy một Lâm Uyển Bạch quần áo cũng ướt sũng, sau đó lại nhìn sang người trợ lý Giang Phóng đang đứng gần mình nhất. Anh có ấn tượng là Lâm Uyển Bạch đã nhảy xuống sông cứu mình lên, nhưng vị trí và tư thế hiện tại của người trợ lý...
Nét mặt Giang Phóng đắng ngắt như vừa ngậm thuốc.
Hoắc Trường Uyên đen xì mặt lại, khóe môi giật giật: "Tôi cũng cho cậu mười phút để rời khỏi du thuyền!"
"... Dạ!" Giang Phóng nức nở như sắp khóc.
Lâm Uyển Bạch một lần nữa nhân lúc hỗn loạn lén lút chuồn đi mất.....
Sáng hôm sau, Lâm Uyển Bạch và một đồng nghiệp khác cùng nhau đi thu dọn phòng.
Khi Hoắc Trường Uyên từ xa xa phía hành lang đi tới, cô đang đẩy một chiếc xe chất đầy ga giường tiến về phía trước.
Khi anh đi gần tới bên mình, cô và đồng nghiệp đều vội vàng dừng bước, nghiêng người đồng thời cúi đầu nhường đường.
Anh vẫn mặc bộ vest đen, chỉ có điều chiếc sơ mi bên trong đã bị đổi thành áo phông, có thêm một chút giản dị. Anh đi giữa hành lang thấp thoáng ánh nắng mai hắt vào, khiến toàn bộ đường nét trên người đều rõ hơn gấp ba lần.
Lâm Uyển Bạch đứng ngược chiều ánh sáng, nhìn từ đường lông mày khắc sâu của anh cho tới sống mũi cao thẳng, chẳng hiểu sao cuối cùng lại dừng lại trên bờ môi mỏng.
Hình ảnh tối qua dâng lên trong đầu, bờ môi nóng rực, dường như còn có thể vẽ ra đường viền môi của anh...
Đồng nghiệp đứng bên thấy cô ngơ ngẩn bèn huých huých cô: "Tiểu Bạch, cậu nghĩ gì vậy?"
"Không... Không có gì!" Lâm Uyển Bạch lắc đầu như trống bỏi.
Bàn tay đẩy xe hơi dùng sức, nhưng cô bất chợt kêu lên một tiếng. Người đồng nghiệp lại vội vàng hỏi: "Sao vậy, không sao chứ?"
"Không sao!" Lâm Uyển Bạch co rụt cổ tay lại.
Lúc vào phòng, cô vô tình nhìn thấy một bóng dáng cao lớn ở phía xa mà hình như anh cũng quay đầu lại nhìn cô.
Mỗi một phòng đều đã được dọn dẹp xong. Từ nay đến lúc chuẩn bị bữa trưa còn một khoảng thời gian nữa, Lâm Uyển Bạch trở về phòng nghỉ trực sẵn của các phục vụ, tám người một phòng, lúc này không có một ai, chỉ có mình cô.
Nhưng vẫn còn một chuyện khiến cô cảm thấy kỳ lạ. Hình như tối qua không nhìn thấy Lâm Dao Dao... Nhưng không nhìn thấy đối với cô mới là chuyện tốt nhất.
Lâm Uyển Bạch cúi đầu vuốt ve cổ tay trái đã được quấn băng trắng.
Thông thường mà nói một tuần là được tháo chỉ ngoài da, còn các khớp chân tay thì mất hai tuần, nhất là khớp cổ tay, nơi hoạt động khá thường xuyên, lớp da cũng khá non và yếu thì phải vài ngày nữa mới đến lúc tháo chỉ.
Tối qua lúc nhảy xuống cứu Hoắc Trường Uyên, vì dùng sức quá mạnh đã khiến cho đường chỉ khâu vết dao rách hết cả.
Hôm nay là ngày cuối cùng ở lại trên du thuyền, nếu bỏ dở giữa chừng có thể sẽ không được lấy tiền. Nói gì thì nói, Lâm Uyển Bạch cũng quyết kiên trì tới cùng.
"Cốc cốc cốc..."
Lâm Uyển Bạch đứng lên đi ra mở cửa, nhìn thấy đứng ngoài là Giang Phóng, người đã bị đuổi khỏi tàu tối qua.
Giang Phóng thấy cô thì cũng rất sợ hãi. Bốn mươi phút trước, anh ấy vẫn còn đắm chìm trong nỗi bi thương bị đuổi khỏi tàu. Không ngờ lại nhận được một cuộc điện thoại của sếp yêu cầu anh ấy lập tức dẫn theo bác sỹ trở lại tàu...
Lâm Uyển Bạch cũng chú ý tới cô gái xách theo hộp bông băng đi sau Giang Phóng, sau đó nghe anh ấy giới thiệu: "Đây là y tá Hạ, tới khâu lại vết thương cho cô!"
Sau khi đi vào phòng, y tá Hạ nhanh nhẹn chuẩn bị dung cụ khâu vết thương.
Trong lúc dùng cồn và nước muối sinh lý để khử trùng, cô ấy mỉm cười hỏi Giang Phóng ngồi bên cạnh: "Trợ lý Giang, anh không tin tay nghề của tôi à?"
"Cô đi theo bác sỹ Tần nhiều năm rồi, dĩ nhiên phải tin tưởng chứ!" Giang Phóng mỉm cười đáp lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!