Chương 36: (Vô Đề)

Biên tập: Sườn Xào Chua Ngọt

| Xin vui lòng |

– Không nhặt lỗi/góp ý

– Không công kích tác giả/editor/nhân vật chính

– Chỉ bình luận liên quan đến nội dung truyện, KHÔNG CHẤM/HÓNG

_________________

Trong con hẻm tối tăm chật hẹp, Nghê Tễ vịn tường cố đứng dậy từng chút một.

Sắc mặt anh thoạt trông rất bình tĩnh, không hề có biểu cảm thừa thãi, nhưng mồ hôi lạnh trên trán lại túa như mưa.

Còn chưa kịp đứng thẳng, Nghê Tễ đã ngã xuống.

Bị té nhào, anh gắng gượng chống tay ngồi dậy, rồi vịn tường đứng lên lần nữa.

Lần này, tay chân anh run rẩy mất kiểm soát, thậm chí giữa chừng lại mất sức té ngã.

Lâm Uyển đưa tay ra đỡ anh, tay cô dính đầy máu nóng.

Nghê Tễ nhắm mắt lại, nằm đó một lúc lâu vẫn không mở mắt, chỉ nói:

– Em chờ anh một lát, một lát là ổn thôi.

Giọng anh nghe rầu rầu.

Anh thầm biết rõ hơn Lâm Uyển rằng có lẽ anh không thể đứng dậy nổi vì mình mẩy quá đau đớn, đâu đâu cũng đau thấu xương, dù ý chí có mạnh mẽ cách mấy cũng không cứu vãn được.

Nhưng anh biết nói gì khác đây?

Chẳng lẽ trách Lâm Uyển không nên hồ đồ chui đầu vào bẫy khiến cả hai đều mắc kẹt ở đây? Hay là trách Lâm Uyển không chịu chạy trốn một mình như anh đã dặn?

Anh không thể thốt ra những lời như vậy, và cũng không muốn thốt ra những lời như vậy.

– Thật ra em có ý này.

Nghê Tễ nghe thấy giọng nói do dự của hướng đạo đối diện cất lên.

Anh lập tức mở mắt ra.

Dọc đường đến đây, Lâm Uyển đã nghĩ ra một cách. Nhưng lúc này khi chuẩn bị nói ra, cô lại có điều băn khoăn.

Lâm Uyển không phải là người hay do dự, cô cực kỳ quyết đoán khi quyết định bất cứ việc gì, dù phải mạo hiểm, bị thương hay đặt cược tính mạng, chỉ cần nghĩ kỹ là cô sẽ chẳng bao giờ lăn tăn.

Nhưng giờ đây, thứ cô đặt lên sới bạc là một sinh mệnh vô tội không thuộc về mình, vì vậy cô ngần ngừ mãi mới dám nói ra.

– Em có một cách, hẳn là chúng ta có thể thử.

Lính gác mở mắt ra nhìn cô với ánh mắt trong veo và nghiêm túc.

– Hồi em còn bé xíu, bố em đã dạy em một cách.

Lâm Uyển vừa nói vừa liên tục vặn vẹo ngón tay:

– Bố em cũng là hướng đạo. Ông ấy đã dạy em cách thâm nhập vào thế giới tinh thần của một lính gác và khóa cảm giác đau, đồng thời tăng cường tiết adrenalin của người đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!