"Mày định đưa tao đi đâu. Nghĩ mình là nam chính trong phim mafia hong kong à. Đất nước này có luật pháp đấy, việc mày làm bây giờ được coi là bắt cóc giam giữ bất hợp pháp, phải vào trại đấy nhé. Này, mày có nghe tao nói không thế, nếu không muốn vào ăn cơm tù thì thả tao xuống ngay đi. Mày không hiểu tiếng Thái à, tao nói là cho tao xuống, dừng xe, dừng lại. Dừng lại điii."
- Tôi la hét trong xe như một kẻ điên thế mà nó (không muốn nói tên, gai mồm) vẫn ngồi im, không ừ hử gì.
Dường như giọng tôi không hề lọt vào được màng nhĩ của thằng này, nó vẫn tập trung lái xe và lao vun vút trên đường. Ha... đúng là cái thằng không biết yêu quý mạng sống. "Mày có biết việc mày đang làm là phạm pháp không? Vừa giam giữ người trái phép là tao đây, vừa lái xe vượt quá tốc độ cho phép. Đe dọa, bắt cóc."
Trả lời tôi chỉ có tiếng bóp còi và cái sự phóng xe tạt đầu container 16 bánh khi kim chỉ tốc độ vượt qua số 8. Tôi còn không cả kịp nghĩ đến khuôn mặt của cụ thân sinh, chỉ cảm thây tim nhoi nhói và dạ dày thì quặn thắt. Dù không tiêu đời vì tai nạn thì chắc tôi cũng chết vì đau tim. Tất cả là nhờ kỹ năng lái xe như ngựa phi của thằng khốn này đây.
Tao biết xe mày mạnh rồi, có thể đừng phóng nhanh vượt ẩu nữa được không???
Ohh mà giờ tôi mới để ý đây là xe thể thao mui trần ngôi sao ba cánh (mezcedes). Chưa bao giờ nghĩ tôi sẽ có cơ hội được ngồi trong chiếc xe sang vậy, này có được tính là may mắn không đây. Tôi cũng không có câu trả lời cho chính mình, nếu không phải ở trong hoàn cảnh như thế này thì có lẽ tôi sẽ hét thật to khi được chạm vào một con xế xịn như vậy.
Ngay lúc này tôi chỉ mong sao mình giữ được cái mạng của mình, còn chuyện khen xe tính sau vì thằng khốn Phum này đang phi xe như Dominic (tên nhân vật chính trong fast & furious). Mà dù Fast & Furious có thấy cảnh này cũng phải lôi đầu thằng lái xe lên chửi: mày vội đi đầu thai hay gì hả thằng chó!!!
"Tao sẽ báo cáo việc mày bắt giữ tao và tao cũng sẽ yêu cầu bồi thường thiệt hại. Mày sẽ bị phạt tù lẫn phạt tiền chắc luôn nếu không chịu thả tao xuống. Đừng quên vẫn có 3 nhân chứng sống có thể chứng minh được người cuối cùng tao gặp là mày."
"Ờ."
Tao đã tụng hết cả trăm câu trong bài kinh Jinapañjara* mà mày chỉ cho tao một chữ "ờ thôi hả thằng khốn. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tôi giờ tôi mới thấy một người như vật, cứ nghĩ là mấy kẻ như thế chỉ có trong phim thôi. Thật đáng tiếc cho khuôn mặt không góc chết kia.
(*Jinapañjara Gāthā là bài kệ kinh phổ biến trong các nghi lễ quan trọng, du nhập từ Sri Lanka. Các Phật tử người Thái cho rằng tụng bài kinh này thường xuyên sẽ tránh được điều xấu và kẻ thù.)
Như thể Ông trời đã dành hết yêu thương để tạo ra con người này những không hiểu sao nó lại mang đến cho người ta một cảm giác đáng sợ. Đôi lông mày đen nhíu lại, ánh mắt vừa sắc bén dữ tợn lại có cảm giác mênh mang như đại dương, dường như nó quá lâu để bạn có thể thông qua ánh mắt mà đoán được anh ta đang nghĩ gì. Đôi môi mỏng nhẹ nhàng kéo thẳng, cảm giác như chỉ cần anh ta nhoẻn miệng cười cũng có thể trở thành một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ.
Mà dù có hoàn mỹ cơ nào thì bức tượng điêu khắc này cũng chỉ là một thứ vô hồn, đây là điều tôi cảm nhận được khi tiếp xúc cùng với thằng cha này. Xin được kết thúc màn đánh giá tác phẩm nghê thuật tại đây.
"Tao... tao sẽ báo cảnh sát."
"Tới đi, lấy điện thoại của tao mà gọi này."
- Tôi cũng không lạ khi nó sỉ nhục tôi thế này, đến chuyện bắt cóc tôi mà nó còn chẳng sợ luật pháp chẳng sợ tù tội nữa là.
"Bố tao là cảnh sát đấy."
"Ha"
"Cười cái gì, mày nghĩ tao điêu à? Mày đã từng nói chuyện với bố tao chưa hoặc đi hỏi thằng Thaen cũng được nếu mày không tin."
"Vừa nãy còn chửi tao có tiền nên lộng hành, còn mày thì sao, lôi bố ra dọa thì khác gì."
"Mà mày học mỹ thuật đúng không?"
"Đúng thì mày định làm gì?"
"Mọi người ở đó đều ngơ ngơ ngẩn ngẩn như mày à?"
"Cũng có vài người như vậy á, vì kiểu học mỹ thuật mày phải nghĩ ngợi rất nhiều, phải tìm kiếm ý tưởng, phải dùng trí tưởng tượng. Phải mở rộng góc nhìn, phải có sự thấu cảm, nói chung là phải sử dụng cả lý trí lẫn cảm xúc cho mỗi tác phẩm. Mệt chết luôn. Cả cơ thể lẫn tâm trí đều kiệt sức không biết bao nhiêu lần."
Tôi dừng lại khi nhận ra mình đã xuôi theo câu chuyện của nó nhưng mà nó hỏi về chuyện học hành, nếu tôi không trả lời thì chẳng phải mất hết cả thanh danh.
"Mà mày đang chế giễu tao đấy à, mày cứ thử gặp người của tao xem tao có nói đúng không. Còn chúng mày thì sao, mấy đứa học kỹ thuật đều thích dùng bạo lực để giải quyết vấn đề như mày à?"
"Tao bạo lực bao giờ?"
"Hơ, thà mày hỏi mày không dùng bao giờ còn hợp lý hơn."
Đây chính là nghệ thuật đối đáp, khi bạn không nghĩ ra câu trả lời thì hãy đáp lại bằng câu hỏi. Mà tôi hỏi nó vậy chứ tôi cũng không nghĩ ra được nó đã dùng bạo lực lúc nào, à, lúc nó kéo tôi lên xe đấy thôi.
"Nghĩ mình là nam chính phim hành động hay gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!