Chương 49: (Vô Đề)

Độ này đứa nào trong nhóm cũng đóng cửa cách ly với thế giới bên ngoài vì sấp mặt sách vở. Còn hai môn nữa là tôi thi xong nhưng có một vài khoa đã thi xong trước rồi, một vài khoa khác thì thi xong muộn hơn khoa tôi như Kỹ thuật với Y dược. Vậy nên chẳng ai trong nhóm chúng tôi rảnh rang mà í ới với nhau.

Còn thằng Phum, mỗi ngày tôi nói chuyện với nó được cỡ mười phút, ngoài ra thì chỉ nhắn tin. Ai mà nghĩ mấy người đẹp trai lạnh lùng như nó không biết trêu ghẹo là gì thì nhầm to rồi nhé, thằng Phum nó là chiến thần luôn.

"Đọc sách khuya coi chừng lùn đi đấy, hahaha."

"Nhớ nghỉ ngơi nữa đấy Lùn, tao chưa muốn thấy vợ mình thành con gấu trúc đâu. ^^"

"Nhớ mày quá, Chú Lùn."

"Tập trung ôn bài vào nhé tình iu (Cấm cười, này này đã bảo là đừng có cười mà):D"

"Thằng hâm này"

- Tôi thầm chửi chủ nhân của những tin nhắn kia. Nó bảo là không được cười nhưng mà đọc mấy tin nhắn như thế thì bảo tôi ngưng cười sao được. Tôi đang phân vân nên nhắn lại hay nên gọi lại cho nó một tràng đây. Nên gọi thì hơn. Tôi ngay lập tức đóng lại cuốn giáo trình Lịch sử mỹ thuật phương Đông mà tôi đã đọc đi đọc lại hai lần rồi bấm điện thoại gọi cho Phum.

(Yêu lắm đấy người thương của anh"

Anh lúc nào cũng thương nhớ chỉ mình em

Anh muốn nói rằng anh yêu em nhất

Trái tim này đã gửi bến đỗ nơi em

Yêu lắm đấy người thương của anh)

Ựa, nhạc chờ mới của thằng Phum đấy, tôi sắp tan chảy đến nơi rồi. Bài hôm qua cũng ngọt ngào nhưng không sến đến độ này.

(Nghe đây, Lùn)

- Lời nói thì lịch sự mà giọng điệu thì ghẹo gan.

"Nhạc hay đấy."

- Tôi vừa nói vừa thả mình xuống giường, nằm nhìn trần nhà rồi mỉm cười. Nghe thấy đầu dây bên kia cười khùng khục.

(Đặt cho người yêu nghe đấy, chỉ mỗi số đặc biệt của người đặc biệt duy nhất mới có thôi.)

- Chắc nó áp lực với thi cử lắm nên mới mò ra mấy trò lạ lạ này.

"Thế à, chắc phải yêu người yêu lắm nhỉ?"

(Ừm, yêu lắm, dù người yêu tao hơi ngu nhưng được cái nó lùn, hahaha.)

"Thằng chó, dám chửi tao."

(Tao chửi người yêu tao ấy chứ, có chửi mày đâu, mày liên quan gì ở đây)

- Tiếng cười của Phum từ đầu cuộc gọi đến giờ vẫn chưa dứt.

"Thằng quỷ này, ờ, tao không đẹp, được chưa."

- Tôi giả vờ kéo dài giọng rồi trộm cười, tay nắm chặt lấy cái sừng của bé Ngố (con trâu bông mà thằng Phum ném phi tiêu được xong cho tôi ấy, nó tên là Ngố, tôi tự đặt, Phum bảo là cái tên này rất hợp với tính cách của tôi, hừ) Tôi cũng mua cho nó một con màu nâu, đặt là bé Đần, hahaha một chín một mười.

(Thế không đúng à, mà mày có phải người yêu đâu, mày là vợ cơ mà, vợ học bài xong chưa?)

"Quần què, cỡ tao chẳng cần phải học cũng vẫn làm được tất."

(Thế cơ àaaaa?)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!