Chương 48: (Vô Đề)

Từ trước tới giờ tôi chẳng hề biết, dưới khuôn mặt lúc nào cũng tươi cười rạng rỡ, hay trêu ghẹo mọi người ấylại che giấu một nội tâm sâu sắc, che giấu nỗi đau và một tình yêu không có hy vọng.

Tôi lắng nghe câu chuyện của thằng Toey với mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng. Vừa buồn, vừa cảm động, vừa ấn tượng, vừa đau lòng với sự chờ đợi vô nghĩa nhưng vẫn nhen nhóm đâu đó những cảm xúc tích cực. Lúc kể chuyện, thằng Toey chắc hẳn không nhận ra bản thân nó đang cười, một nụ cười tràn ngập niềm hạnh phúc.

Kết thúc câu chuyện, cả nhóm chúng tôi không hẹn mà cùng im lặng. Chung quanh chỉ có tiếng gió phát ra từ điều hòa và tiếng khịt khịt mũi của thằng Pun.

"Mày sao thế Pun, xúc động à?"

- Thằng Thaen quay qua hỏi thằng Pun trong lúc xoa đầu thằng Toey.

"Có đâu, thằng quỷ Toey giẫm vào tay tao."

"Đệt."

- Chúng tôi phì cười với nó. Thằng Toey nghe thấy thế thì nhanh chóng nhấc chân ra khỏi tay thằng Pun. Cũng tại thằng Toey thì ngồi trên Sofa còn thằng Pun thì ngồi khoanh chân ngay ngắn dưới đất ngay chỗ thằng Toey nên vô tình giẫm lên tay lúc nào không biết.

Thằng Toey vừa cười khùng khục vừa xin lỗi anh Pun của nó, cười chảy cả nước mắt, nụ cười vẫn rạng rỡ như mọi khi. Trong ánh mắt nó vẫn chứa nét tinh nghịch như xưa nhưng khi tôi nhìn vào lại chẳng thấy được cảm giác cũ. Tôi thương em nó quá, muốn giúp mà không biết giúp ra sao.

"Mày đỉnh quá Toey ạ, sao mà nhịn được lâu thế?"

"Đúng, phải tao á, tao đến nói thẳng trước mặt nó ngay từ hôm tư vấn tuyển sinh rồi."

- Đám đàn anh học cùng cấp ba với thằng Toey bắt đầu la ó. Thằng Mick nhăn nhíu hết cả mày vào, thằng Beer với thằng Phum vẫn ngồi yên còn thằng Fang thì…

"Chả trách hôm ấy anh gọi mày lại mà mày không chịu, chứ nấp nấp sau lưng thằng Phum."

- Riêng thằng Fang thì lên tiếng phàn nàn.

"Thì em không biết nên xử sự sao mà anh, tự dưng lại gặp P'Q ở trường."

"Ờ, mà giờ tao mới nhận ra, mày gọi cả đám là anh (hia) còn gọi thằng Q là P'"

Ờ ha, giờ tôi cũng mới để ý, mày lanh quá Beer ạ. Thằng Toey có gốc gác Trung, thực tế thì cả đám ngồi đây ai cũng dính dáng ít nhiều đến gốc gác Trung Quốc nhưng thằng Toey là rõ nhất vì ở nhà nó cũng gọi theo bên Trung như a ma (bà), a kong (ông), a jek (chú), a hia (anh). Nó coi chúng tôi như anh trai nên gọi là Hia cũng không lạ. Nhưng giây phút này tôi mới nhận ra rằng Toey gọi thằng Q là P'Q.

*Bác nào xem phim Trung nhiều hẳn cũng biết thường khi gọi tên người ta sẽ thêm "a": A Mỹ, A Hoa,... hoặc "tiểu": Tiểu Mỹ, tiểu Hoa.... Thì những gia đình người Thái mà có gốc gác Trung hoa người ta cũng hay thế và có biến tấu đi một chút nhưng nhìn chung khi một người Thái gốc nghe được cách gọi này thì họ biết ngay gia đình người kia là có gốc Trung.

"Thì P'Q là người đặc biệt nên em muốn làm chút gì đó để trông anh ấy đặc biệt hơn người khác, dù chỉ là một điều rất nhỏ."

- Toey lại làm tôi thấy nghẹn ngào. Đó là điều nhỏ bé mà thằng Toey dành cho người nó yêu dù đối phương chẳng hề để tâm.

"Toey, mày cống hiến cho tình yêu đến mức ấy cơ à."

"Em cũng không biết nói thế nào nữa anh Chen, em chưa thấy bản thân mình cống hiến được gì hết, chỉ là muốn làm gì đó thôi."

"Hức hức hức."

- Tới nữa rồi đó, thằng chó Pun lại nữa rồi đó, lại diễn rồi. Nước mắt không rặn ra nổi một giọt mà hức hức cái gì không biết. Phum không chịu nổi nữa bèn lấy gối đánh đầu thằng Pun một cái.

"Ối ối, đm Phum, sao lại đánh tao."

"Mày lại bị gì nữa, thằng Toey giẫm vào mặt mày hay gì."

"Đâu có, tao tê chân, Mick, ra đỡ tao đứng dậy cái."

- Chúng tôi lại được một trận cười, có thằng Pun ở đây, chúng tôi muốn căng cũng không thể căng nổi quá hai phút.

"Chân nào thế?"

"Đm Peem, đừng, đừng, tao đau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!