Thầy bói phương nào cũng không đoán chuẩn bằng thầy Peem. Dự đoán bản thân sẽ ốm thế mà ốm thật. Vậy nên hôm nay chỉ đành nằm nhà húp cháo. Chưa kể sáng ra đã bị chú Pui tra tấn lỗ tai một tràng.
Chú cằn nhằn việc tôi không biết tự chăm sóc bản thân, không biết đường uống thuốc. Ai mà biết được chuyện tôi với thằng Phum nghiên cứu sinh học còn cần phải uống thuốc trước chứ, hừ. Cơ mà dù chú Pui có cằn nhằn đến điếc cả tai thì chú vẫn rất chu đáo nấu cháo đầy đủ cho tôi trước khi đi làm, tôi chỉ có việc xách người dậy và ăn thôi.
Đến trưa cả người bỗng nóng bừng lên, tôi phải mò đi kiếm cái khăn ướt đắp lên trán. Tôi chỉ cảm sốt thông thường thôi, không có triệu chứng gì quá đáng nên vẫn tự chăm được. Trời, người gì vừa đẹp trai vừa biết việc, hừ, quá là ngầu. Giờ thì người đẹp trai xin phép đi ngủ đã, uống thuốc vào buồn ngủ ghê cơ.
"Ư ư."
- Tôi ngủ không được thoải mái chút nào. Tỉnh tỉnh mê mê, đau họng, đau cả đầu nữa. Có cái gì ấm ấm chạm lên trán tôi thế nhỉ? Hay tôi bị ma ám. Những lúc ốm thế này đuối nằm xẹp lép, tôi lấy đâu ra sức mà chống lại ma quỷ.
Phải làm sao đây? Tôi cố gắng hé mắt ra nhìn dù trong lòng đang vô cùng lo sợ rằng mình sẽ không mở mắt nổi. Cũng may cuối cùng tôi cũng mở được mắt, chỉ có điều hình ảnh hiện ra không được rõ nét lắm.
Nhưng cái cảm giác một thứ gì đó âm ấm chạm vào cơ thể thì vô cùng rõ ràng. Dù không nhìn thấy rõ tôi vẫn biết người đang xoa đầu tôi lúc này là ai. Nghe thì có vẻ lãng mạn nhỉ cơ mà điều khiến tôi quan tâm hơn cả là cái thằng đẹp trai kia vào nhà tôi kiểu gì trong khi tôi đã khóa cả cửa nhà cửa phòng rồi.
"Phum, mày vào kiểu gì thế?"
- Phum lúc này đang ngồi trên giường, áp tay lên trán tôi. Lúc đầu khi thấy nó đưa tay ra, tôi còn tưởng nó chuẩn bị đeo nhẫn cho tôi cơ (Tôi nghĩ cái quái gì vậy)
"Mày sao rồi, người nóng thế. Đầu đau không, uống thuốc chưa, hay là tới bệnh viện đi."
- Phum rap cho tôi một tràng. Tao đau đầu cũng vì bài rap của mày đấy.
"Tao không sao, đau đầu chút chút thôi."
- Cái giọng tôi nghèn nghẹt vì tắc mũi: "Còn mày sao tới đây, không đi học à?"
"Có tiết nhưng tao trốn, tao lo cho mày. Tao đã định đi tìm mày từ sáng cơ nhưng Fang ngăn lại, bảo phải học xong đã vì mày không chết dễ thế đâu."
- Fang ơi là Fang, mày bảo chuyện học quan trọng hơn cũng đúng nhưng mày trù ẻo tao thế làm gì.
Phum vẫn xoa xoa khắp người tôi như thể tôi là một chú cún. Mặt nó nhìn khá căng thẳng, chắc là nó lo lắng lắm.
"Ư ưm Phum ~~~"
- Gì đây Peem, bị ốm nên thành ra muốn làm nũng à? Hở? Làm nũng? Tôi mới làm nũng thằng Phum đấy à? Ôi mẹ ơi!!!
Cơ mà thế thì sao chứ. Người ốm, cơ thể yếu ớt thì làm nũng tí có sao. Ghen tị lắm chứ gì? Ghen tị khi tôi có người yêu đẹp trai để làm nũng chứ gì? Hihi
"Hửm, sao đây ạ?"
- Thằng Phum cũng chiều theo tôi, lại còn cười xinh nữa chứ. Mày ngưng được rồi đấy, tao sợ.
"Tao nhếch nhác quá."
- Tôi ho và nói bằng giọng mũi. Phum nghe xong thì cười lớn. Tôi vẫn đau họng, đau đầu nhưng cảm thấy không còn tệ như lúc ở một mình nữa. Toàn thân đang đau nhức nhưng có Phum ở đây tôi vẫn thấy rất ấm lòng.
Thấy nó trốn học đến tìm tôi còn cười với tôi thế này, ốm đau gì cũng tiêu tan hết. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nó cũng là một phần nguyên do khiến tôi bị ốm mà.
"Haha, nhếch nhách chỗ nào, trông đáng yêu mà."
- Tôi vơ lấy con trâu bông ném vào mặt thằng Phum nhưng Phum né được, tay còn đỡ lấy con trâu tôi ném.
"Thằng Q thằng Mick cũng đến đấy, đang ở dưới bếp ăn cháo của mày, tí chúng nó lên."
Mấy thằng khốn, đi tay không thăm người ốm thì thôi đi, đồ ăn của người ốm mà chúng nó cũng xơi tiệt. Công đức vô lượng thật đấy.
Tôi gật đầu rồi vươn tay cố gắng giật lại con trâu từ chỗ thằng Phum. Nhưng sức người ốm làm sao mà đấu lại được, nó cầm cầm con trâu chạm nhẹ lên má tôi. Này này, tao đang ốm đấy, người ốm mày cũng trêu không tha à?
"Úi ui, wow wow, ái chà chà ái chà chà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!