Không biết chúng tôi đã trao nhau những dư vị ngọt ngào ấy trong bao lâu, lưng tôi đã yên vị trên bờ cát mịn, tiếng trái tim đập thình thịch trong lồng ngực so kè với tiếng sóng vỗ vào bờ. Tôi chỉ thấy được hình ảnh mờ mờ của Phum do khoảng cách quá gần trước khi nhắm mắt lại đón nhận những va chạm quan thuộc từ người ấy. Bàn tay mềm mại của Phum lần vào trong áo phông rộng thùng thình của tôi.
"Phum."
- Tôi cất tiếng gọi ngay cả khi môi hai đứa vẫn đang dính chặt lấy nhau.
"Hửm?"
- Nó đáp lại bằng âm thanh trong cổ hỏng và đổi vị trí hôn sang cổ tôi.
"Về phòng đi… được không? Tao… tao sợ cá mập cắn."
***
Tôi tỉnh dậy, cố gắng nhìn căn phòng đang được bao phủ bởi bóng tối, giờ chắc đang tầm 3 giờ sáng. Tôi cảm thấy toàn thân nặng trĩu, cảm giác như bị vật gì đó đè lên ấy. Câu trả lời xuất hiện khi tôi quay sang nhìn bên cạnh, "vật thể" đó đây chứ đâu. Thằng Phum đang vắt tay qua ngang người tôi. Tôi đang cố gắng vận động não bộ để nhớ xem mấy tiềng trước đã xảy ra chuyện gì.
Khi những hình ảnh về câu chuyện của mấy tiếng trước đó dội về rõ nét và nóng bỏng trong tâm trí, tôi thực lòng rất muốn đấm cho khuôn mặt đẹp trai đang nằm ngủ bên cạnh kia một phát. Phum hẳn nhiên là không biết được suy nghĩ của tôi lúc này, nó vẫn ngủ say sưa, khuôn mặt tràn ngập sự hạnh phúc như đang chìm trong giấc mộng đẹp. Đm!!! Mày vui vẻ quá nhỉ!!!
Chí ít thì tỉnh dậy khi nó còn đang say giấc đỡ hơn là tỉnh dậy trong tình cảnh nó ngồi quay lưng về phía tôi, tay cài cúc vào, đánh mắt nhìn tôi đôi chút, vứt tiền lại bên cạnh chiếc đèn ngủ rồi bỏ đi. Ôi Peem ơi Peem, mày xem phim nhiều quá rồi đấy.
Tôi từ từ kéo tay Phum ra khỏi người mình, tìm chiếc áo choàng tắm để khoác tạm rồi nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh với tâm trí hỗn loạn.
Đứng nhìn cơ thể mình trong gương khiến tôi chỉ muốn đập đầu vào tường. Thực ra tôi cũng không phải dạng quá trắng, nhưng so với đám con trai nói chung thì đúng là tôi trắng hơn chúng nó thật, chưa kể da tôi còn rất dễ để lại dấu. Ôi thần linh ơi!!! Khắp người toàn là nốt đỏ, nào dấu hôn, dấu m*t, dấu răng. Càng nhìn lại càng khiến tôi muốn phát điên. Thằng chó Phum!!! Mày chẳng nương tay tí nào.
Tôi đứng trước gương nhìn khắp người với trái tim đập bình bịch trong ngực một lúc lâu rồi mới ra khỏi nhà vệ sinh, đi ra ban công để hít thở. Vẫn hơi khó chấp nhận hoàn cành hiện giờ.
Những suy nghĩ cứ mắc kẹt trong trí não. Đúng, tôi là con trai, có l*m t*nh cũng sẽ không dính bầu nhưng dường như vẫn có thứ gì đó khiến trái tim tôi cảm thấy nặng nề. Tôi biết Phum yêu tôi và tôi cũng không ngần ngại mà thừa nhận rằng tôi yêu nó, thế nhưng vẫn không nghĩ thông được. Lịch sử của thằng Phum thế nào ai cũng biết rõ, chiến thần ăn rồi bỏ, không thực sự nghiêm túc với ai. Vậy nên, liệu nó có bỏ rơi tôi không? "Sao lại khóc thế, hửm?"
Tôi giật nảy mình khi đột nhiên một giọng nói trầm trầm vang lên bên tai đồng thời một vòng tay đưa ra ôm lấy tôi từ phía sau khiến cơ thể có phần lạnh lẽo vì đứng hóng gió đêm giờ đã trở nên ấm áp hơn.
"Khóc á, ai khóc, mày nói linh tinh."
"Thế nước mắt từ đâu mà ra đây?"
- Tôi thử đưa tay lên xoa khắp mặt, có thấy cái gì ướt ướt đâu. Ngay lập tức bên tai truyền đến tiếng cười của người đang đứng đằng sau, Phum hôn lên cổ lên má tôi. Hừ, mày chiếm hời tao hơi nhiều rồi đấy.
"Đm, mày lừa tao."
"Thì tao sợ mày khóc thật. Thấy buồn à, khi trở thành của tao?"
"..."
"..."
"Phum… mày có vứt bỏ tao không?"
"Sợ tao ăn được rồi thì bỏ đi à?"
- Dứt lời, nó cười lớn, cười đến không biết trời đất.
"Cười cái thằng bố mày, mày có cả một cái lịch sử tình trường dài dằng dặc toàn thế còn gì."
"Nghe có vẻ hơi khốn nạn nhưng đây là sự thật, tao chưa từng làm với ai vì tao yêu họ cả, mày là người đầu tiên và cũng là người duy nhất."
- Sự nặng nề và lạnh lẽo nơi trái tim đã hoàn toàn tan biến sau câu nói của Phum. Người dễ tính như tôi cũng chẳng muốn phức tạp hóa mọi chuyện lên làm gì, chỉ cần những lời yêu thương và cái ôm ấm áp này là đủ. Ờ, mà sao tôi lại tự mình làm khổ mình thế chứ. Có bị bỏ thì cũng có phải lo cấn bầu đâu mà.
Nhưn gì thì gì, tốt nhất vẫn là không bị bỏ.
"Ờ, nói được phải làm được đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!