Sau thử sức với bộ môn cưỡi ngựa và ngắm mặt trời lặn, tôi cùng Phum về phòng tắm rửa để chuẩn bị hòa mình với cuộc sống về đêm của Hua Hin. Nên đi Pub, Club, Bar hay Agogo* đây ta. Hà hà, nói thế thôi chứ chúng tôi không đi mấy chỗ đó đâu vì điểm đến mà chúng tôi lựa chọn là đi dạo chợ đêm To Rung
- cái này là được nhân viên resort giới thiệu. Chắc thấy chúng tôi giống mấy con gà công nghiệp quá nên chỉ chúng tôi ra chợ địa phương để khám phá.
*Agogo là dạng strip club thoát y múa cột các kiểu á mấy bà
Resort có cả dịch vụ cho thuê xê đạp nữa. Đúng là khu du lịch, đụng đến đâu là mất tiền đến đấy. Biết thế lúc đăng ký nguyện vọng tôi đã đổi sang học quản trị kinh doanh mà khổ nỗi điểm toán của tôi chưa bao giờ được quá 2, cộng trừ từ 2 số trở lên đều phải dùng máy tính hết. Cuối cùng thì lựa chọn mỹ thuật vẫn là quyết định đúng đắn.
Chúng tôi thuê 2 cái xe đạp rồi đạp đua với nhau. Thực sự rất vui, hai chiếc xe lượn qua những khúc cua rồi lao xuống dốc như thể những tay lái chuyên nghiệp vậy. Ấy thế nhưng tôi suýt ôm cột điện mấy lần còn Phum thì cũng suýt nằm đo đường. Cũng may là khi đến chợ hai đứa tôi vẫn còn đủ 32 cái răng.
Đến nơi rồi tôi mới nhớ ra là không đem theo khóa xe, cứ dựng bừa ở đây thì sợ trộm mà đạp xe quay về thì… hờ, mơ đi. Đạp đi đã mệt thế này, nếu bây giờ phải đạp về thì tôi sẽ lăn về phòng luôn chứ không quay lại chợ nữa. Phum bảo thôi cứ dựng tạm xe ở một góc, có mất cũng kệ vì cả resort nó còn mua lại được cơ mà. Oke, chốt.
Chợ đêm To Rung của Hua Hin vô cùng đông đúc, đa phần là khách du lịch quốc tế, đồ ăn ở đây rất đa dạng, ngoài các hàng ăn thì cũng có rất nhiều hàng bán đồ lưu niệm nhưng tôi không mua bây giờ đâu, bao giờ về rồi mua sau.
Tôi mua một cốc sữa lắc để xoa dịu cơn khát nhưng bị thằng Phum dành mất. Lúc hỏi có uống không thì chảnh chó không nói, đến bây giờ thì giành uống với tôi. Đến mức mà chủ nhân của cốc sữa là tôi đây mỗi lần muốn uống phải quay ra xin xỏ nó.
Chúng tôi đi qua khu ăn uống và giờ đang ở khi bán đồ lưu niệm, đa phần đều là các sản phẩm handmade, tôi dừng lại ngắm nghía những bức tranh được chạm khắc trên gỗ.
"Peem, đứng đợi ở đây nhé, tao đi xem ảnh cái."
"Ừm."
- Nói rồi Phum tiến đến quán bán postcard. Mỗi khi nó gặp được chỗ nào có ảnh với máy ảnh là nó sẵn sàng tách tôi ra như này đó các bạn. Tôi cũng quay lại tiếp tục xem đồ và ngay lập tức đập vào mắt tôi là một chiếc dây đeo điện thoại có hình bé trai được làm từ vỏ dừa. Tôi cầm lên để ngắm cho rõ, ừm, ngầu đấy.
Nếu mua dây điện thoại đôi cho tôi với Phum thì nó có dùng không nhỉ. Thôi được tao sẽ mang bản sắc Thái Lan về cho chiếc IPhone của mày. Tôi đem dây đi hỏi giá chủ quán, ồ nó không đắt lắm… mà là đắt vãi. Cũng không trách được, chỗ này nhiều khách nước ngoài mà, giá đấy cũng phải thôi. Hơn nữa thành quả tinh xảo thế này chắc chắn tay nghề thợ cũng cao, giá như vậy cũng là hợp lý.
"Peem, c.. ó ph... ải l…à. Peem kh.. ông?"
- Một cô gái với khuôn mặt xinh xắn đang đứng th* d*c như thể vừa bị chó đuổi. Cô ấy đang cố gắng hít thở để hồi phục cơ thể còn tôi thì trợn mắt hít sâu một hơi vì sợ sẽ có người gục ngay trước mặt.
Cô gái nhìn tôi với vẻ không chắc chắn, có lẽ đang nghĩ tôi có vấn đề gì về đầu óc không. Nhưng ban nãy chính cô ấy đã gọi tên tôi nên tôi mới quay qua nhìn bằng tất cả sự bối rối. Mặt trông cũng quen quen mà không nhớ đã gặp ở đâu, cái tên mắc lại trong miền ký ức xa xôi.
"Peem đúng không?"
"Đúng rồi, cậu là…?"
- Cô ấy biết tôi nhưng xin lỗi nhé, tôi không hề có tí ký ức nào về cô gái này cả. Cơ mà thật sự là trông mặt rất quen mà mãi trong đầu tôi không bật ra được cái tên nào. Bình thường mấy cô gái dễ thương như vậy mà từng xuất hiện trước mặt tôi là tôi không bao giờ quên được đâu.
"Nest đây, bạn Ploy ấy, Peem không nhận ra tớ à?"
- Vừa nói bạn ấy vừa chu môi chút chút biểu thị cho sự tủi thân nhẹ, mà chắc là cố tình làm thế để trêu tôi thôi. Nest hả, Nest nào cơ chứ. Nest. Ploy. Ấy, bạn cũ đây mà.
"À, Nest, ôi trời cậu xinh hơn nhiều đấy làm tớ nhận không ra."
- Chắc các bạn đang thắc mắc tôi với Nest thành bạn của nhau thế nào trong khi tôi học trường nam sinh còn Nest học trường nữ sinh đúng không? Chúng tôi quen biết nhau từ lớp học thêm, đây chính là nơi giao lưu kết bạn cho các chàng trai cô gái và cũng là nơi loài sinh vật đang thời kỳ dậy thì như chúng tôi được tự do bung xõa.
Đám con trai thì đã chán đầu đinh, quần đen còn đám con gái thì diện đồ xinh đẹp như hoa, thu hút được không biết được bao nhiêu con ong đi tìm mật.
"Hihi, nghe cũng hợp lý nên tớ tha thứ cho đấy. Được gặp lại Peem, tớ vui lắm, nếu kể cho Ploy nghe kiểu gì cậu ấy cũng ghen tị đỏ mắt cho xem."
- Nest nhìn tôi bằng đôi mắt tinh nghịch xen lẫn sự trêu đùa. Cậu ấy vẫn là cô gái tươi sáng, đầy sức sống ngày nào, có chăng là giờ trông đáng yêu hơn thôi.
"Ừ, tớ cũng rất vui. Thế Nest với Ploy dạo này sao rồi? Chắc cũng phải 2 năm rồi không gặp ấy nhỉ?"
"Tớ vẫn ổn, Peem học ở đâu thế, Chiang Mai à?"
"Không, tớ vẫn ở Bangkok thôi."
"Ui ghen tị với mấy bạn ở thủ đô ghê, tớ ở gần biển nên da đen hết rồi đây này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!