Chương 30: (Vô Đề)

Tao thích mày

Tao thích mày

Tao thích mày

Tao thích mày

Tao thích mày!!!

Aaaaaaaaaaaa, tôi lăn qua lăn lại trên giường úp mặt vào gối rồi rống lên. Nếu là tôi mà là con gái tôi đã hét toáng lên rồi, nhưng tôi lại là con trai, thêm nữa tầm này thì không thể hét được nên tôi chỉ đành chôn mặt trong gối để che đi sự ngại ngùng.

Tao thích mày

Ván bài lật ngửa này đã khiến tôi thức suốt ba đêm liền vì vẫn chưa tin được chuyện như thế sẽ xảy ra trong cuộc đời mình, theo kịch bản gốc tôi mới là người tỏ tình. Mà thôi kệ đi, đổi lại thành thằng Phum là người tỏ tình cũng không sao vì kết quả không ai mất mát gì cả, cả 2 đều được lòng đối phương.

Chỉ duy có một điều khiến tôi thắc mắc mãi, thằng Phum thích tôi từ lúc nào, thích thế nào trong khi nó suốt ngày chọc điên tôi. Hay là những người có tính cảm với nhau có hành xác nhau như cách nó làm với tôi không. Cách thể hiện tình cảm của thằng này khác người thật đấy.

Ba bốn ngày trôi qua rồi nhưng tôi vẫn còn quay cuồng trong câu tỏ tình của nó. Dù lúc học, lúc ngủ, lúc đi đứng, lúc đi vệ sinh tiếng thằng Phum nói thích tôi cứ quanh quẩn trong tâm trí. Chỉ có vẻ mặt lúc nó nói câu đó là tôi không nhớ được.

Câu chuyện giữa tôi và Phum lan nhanh như cháy rừng vậy. Hà hà, nói quá tí thôi chứ chỉ có nhóm chúng tôi biết chuyện này.

Sau buổi tối đáng nhớ đó, khi thằng Phum nói rằng nó thích tôi và tôi trả lời lại nó là nếu thích thì tán tôi đi, vị trí của tôi đã được nâng lên từ nô lệ thành một người vợ.

Hợp đồng nô lệ giữa tôi và thằng Phum đã kết thúc trong chưa đầy hai tháng. Từ việc bị thằng Phum chọc điên sai việc khắp nơi, giờ đây tôi đã lật ngược vị thế. Hehe, đùa đấy. Phum vẫn là Phum của ngày xưa thôi, vẫn chỉ thích làm theo ý mình chỉ có điều mối quan hệ giữa tôi và nó đã chuyển từ cậu chủ con sen sang mối quan hệ tán tỉnh nhau.

Không biết lúc ấy bị ai nhập mà tôi có thể nói ra được câu đó. Nếu như tôi nhanh nhảu thì chắc giờ này tôi với nó làm người yêu luôn rồi chứ không phải tán nữa. Nhưng mà người xưa đã có câu cái gì mà có được dễ quá thường người ta không biết cách trân trọng nên tôi đã tự động cho bản thân mình thêm ít "giá", hà hà.

Nói thế cho mát mặt thôi chứ thật ra lúc ấy tôi shock lắm chẳng nghĩ được gì nhưng cái miệng cứ thế nói cho nên tôi cũng thuận theo nó luôn. Chứ trong lòng là tôi muốn xuôi theo thằng Phum lắm rồi ấy.

Đám bạn tôi gần như phát điên hết cả. Chúng nó đã biết hết mọi chuyện (bao gồm cả việc tôi làm người hầu cho thằng Phum) từ mồm thằng khốn Beer. Tí tôi sẽ nói cho các bạn lý do vì sao tôi gọi nó là thằng khốn. Kể từ hôm ấy, đám bạn của tôi đứa nào đứa nấy đều có biểu hiện rất lạ.

Bắt đầu với thằng Thaen:

"Mẹ nhà nó, tí thì tao chết vì đau tim, mày kể hết cho tao nghe đi Peem. Đúng là sét đánh ngang tai, này là cái chuyện mày định xin ý kiến tao tối hôm đó đúng không? Đ! t m* mày, tao nhớ ra rồi. Mày giấu tao. Bla bla bla..."

- Hễ cứ thấy mặt tôi là nó lại tôi ra một tràng như tụng kinh. Đm thế mày với thằng Fang chắc là cởi mở lắm đấy, chắc là mày kể cho tao hết đấy, chắc là tao không shock đấy.

Tiếp đến là thằng Pun: Mỗi khi thấy tôi là nó lại làm cái vẻ mặt "không thể tin được" cộng thêm ánh mắt lom lom nhìn tôi kèm theo mấy câu kiểu: "Bong Kho Sarakhao Triumjad Pruat Oen Myeong*". M* mày, nói cái đ** gì thế không biết, tiếng Khmer chẳng phải, tiếng Myanmar chẳng phải tiếng Việt thì càng không, nói tóm lại là nói vớ va vớ vẩn.

* Thực sự là tôi cũng không biết đây là tiếng gì, không biết có phải tiếng địa phương Thái Lan không nên tôi để nguyên phiên âm sang nhé các bác.

Thằng Fang mỗi lần xuất hiện đều ngồi lặng lẽ như một bóng ma, thỉnh thoảng sẽ cất giọng lạnh tanh: "Mày tính của hồi môn bao nhiêu để tao còn bảo bố chuẩn bị trước, mày là con một đúng không, hừm, chắc phải đến cả triệu baht đấy..." –_–

Thằng Mick là một sự pha trộn giữa thằng Fang và thằng Pun, nó sẽ ra một góc tự lẩm nhẩm: "Chắc là do Trái đất đang nóng lên hoặc do con người ngày càng stress, đúng rồi, chắc do chúng nó căng thẳng quá, mà cũng không đúng, nhưng cũng tốt, chắc chúng nó học hành vất cả quả. Đúng rồi, đúng à thế rồi, khà khà"

- Chắc là nó sắp bị trại lôi đi rồi đấy.

Và tiếp đến là 2 thằng khiến tôi chỉ muốn xông đến đập chúng nó đến chết, thằng Chen và thằng (khốn) Beer.

"Nôn tiền ra đây Beer, mày đừng có lề mề."

"Mày chơi bẩn, mày biết trước kết quả rồi chứ gì, thằng chó."

"Biết trước cái đ** gì, là do tao thông minh. Tao đã bảo chắc chắn thằng Phum sẽ là bên nói trước mà, thằng Peem không dám đâu. Mà đừng nhiều lời, trả tiền đây."

- Thằng Beer dậm chân dậm tay nhưng rồi nó cũng chịu đưa thằng Chen 200 baht.

"Haha, có tiền đổ xăng rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!