Chương 3: (Vô Đề)

Sau khi nhẫn nhịn, nín thở và cắn răng nghe thằng Thaen bô lô ba la một hồi về độ đáng yêu của nửa kia 7749 lần mà tôi vẫn không đứng lên bóp cổ nó, Thaen dẫn tôi đến sân bóng rổ của khoa kỹ thuật để xem nó chơi bóng với bạn, với cả là nó cũng hẹn người yêu ra đây luôn.

Khi chúng tôi đến nơi, trong sân không thấy bất kỳ bóng dáng một sinh vật sống nào, đến chó cũng không có lấy một con (Xin lỗi bé cún vì nhắc đến bé hơi nhiều nha) chỉ có mấy mống sinh viên kỹ thuật chả biết năm mấy đang đứng tụm 5 6 người to nhỏ chuyện gì đó.

Khi thằng Thaen còn đang mang vẻ mặt khó hiểu nhìn ngó xung quanh thì điện thoại nó đổ chuông, là bạn nó.

"Ê chúng mày đang đâu đấy, tao đến sân rồi mà chả thấy con chó nào. Ơ, mẹ cái thằng chó này, thế mà bảo tao ra đây. Ờ ờ, thế để tao ra đó."

"Có chuyện gì thế mày, sao mặt ngẫn ra thế. Vợ dính rồi à?"

- Hình phạt cho cái miệng xinh là mỗi khi phun ra câu nào câu đấy đều rất khốn nạn.

"Bạn tao đang ở sân bóng đá."

"Thế mày kéo tao ra đây làm gì? Mày đang chơi trò camera ẩn để kiểm tra sức chịu đựng của tao đến đâu đúng không?"

- Tao không có rảnh mà đi lượn khắp cái trường đại học với mày đâu, tao lại cho khoa kỹ thuật sáng nhất đêm nay giờ.

"Xin lỗi nhé, tại cái bọn dở hơi ấy lại đổi ý đòi đi đá bóng. Thế mày đến sân bóng đợi tao nhé, đi thẳng, rẽ trái rồi đi thẳng tiếp là lối rẽ, đến đó thì rẽ phải rồi thấy cái chỗ nào đông người thì tới đó ngồi đợi tao, tao đến sau."

Cđg??? Mày có thấy một dấu hỏi to đùng đang ịn trên mặt tao không Thaen.

"Ơ, thế mày đi đâu, lôi tao ra đây rồi đem con bỏ chợ thế à. Thôi tao về khoa đây."

- Tôi thật đen đủi, khi không lại vướng vào chuyện không đâu.

"Ấy Peem, tao xin mày, đừng về mà, tao rất mong mày gặp bé yêu của tao. Tao đi đón bé yêu một lát thôi. Mày ra sân bóng đợi tao trước đi nhé, coi như mày giúp tao lần này đi. Tao xem lịch rồi, hôm nay là ngày hoàng đạo làm việc gì cũng suôn sẻ, tao không muốn để sang ngày khác đâu."

Thằng Thaen nắm chặt lấy tay tôi năn nỉ trông đến là đáng thương, nó đã quên mất rằng chỗ này không chỉ có 2 đứa tôi mà còn năm cặp mắt đang trông sang đây để hóng chuyện. Thế nên chỉ đành vội gật đầu một cách đầy gượng ép. Mày biết điêm yếu của tao nên cố tình chơi lớn thế này đúng không.

"Yeahh, đúng là bạn yêu. Tao yêu mày lắm lắm."

"Ngưng đi, đủ rồi đấy."

- Mày vẫn chưa thấy là người ta đang nhìn mình à.

"Để tao đi nhanh rồi về, người yêu tao không nghe điện thoại. Tao sợ người yêu đến mà không thấy ai."

"Ờ, thế mày đi đón người yêu kiểu gì."

"Đi bộ."

"Đi tới đâu?"

"Khoa kiến trúc."

"Tao nghĩ là mình nên nói chuyện nghiêm túc về việc dùng nước thánh Thaen ạ."

*Chắc ý Peem là muốn dùng nước thánh giải bùa tình yêu cho Thaen ạ.

Thằng Thaen không thèm nghe nốt câu tôi nói, nó cười cười rồi quay người chạy vụt đi. Hạnh phúc đến thế cơ à, còn coi chuyện đem người yêu đến ra mắt bạn là chuyện lớn. Tôi thở hắt ra, trước khi suy nghĩ về chuyện này sâu xa hơn thì có một vấn đề... đường đến sân bóng như nào ấy nhở? "Thaen ơi Thaen, tao không nhớ được đường. Cái thằng chết dẫm kia!!!"

Tôi rống lên theo hướng nó vừa đi, các anh chị đang đứng xung quanh lúc này lại quay ra nhìn. Tôi lập tức im miệng, cười trừ, cúi đầu xin lỗi rồi quay đi. Thằng bạn chó chết kia đi mất hút rồi. Tao sẽ ghim việc mày bỏ bạn kiếm vợ này, tao sẽ không bao giờ mò sang khoa kỹ thuật tìm mày nữa. Mang kiệu hoa đến rước tao cũng không đi đâu!!!

Nãy nó chỉ đường như thế nào ấy nhỉ, trái trái phải phải, đi thẳng rồi rẽ đúng không nhỉ? Nó nói cái gì nghe mà lùng bùng, đã vậy thì tôi cũng sẽ đi theo tổ tiên mách bảo. Nếu mà không gặp được nhau thì cũng kệ.

Khu vực này tất cả đều thuộc về khoa kỹ thuật, phải gọi là siêu to khổng lồ. Có cả tòa nhà để học và thực hành, có 10 tòa nhỏ hơn để phục vụ cho sinh viên, đấy là chưa kể các khu dành cho du học sinh. Một khoa lớn như vậy nên các tòa nhà phải xây thật to, cái đó tôi hiểu nhưng nhìn vào quy mô của khoa kỹ thuật thì khoa mỹ thuật chúng tôi đúng là con ghẻ.

Tôi đã đi qua sân tennis, sân bóng rổ ngoài trời và vữa nãy thằng Thaen kéo tôi đến khu nhà thể thao. Hờ, cái khoa này giàu có quá ha. Tính ra còn sung túc hơn tài sản của nhân dân cộng lại ấy chứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!