Chương 27: (Vô Đề)

*Góc nhìn của Phum. Đọc chương này như đọc nhật ký của Phum vậy á, đáng yêu lắm các chị ạ. "Lùn cái thằng bố mày, đồ chó."

- Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa có ai dám chửi tôi như thế cả. Thằng lùn này là ai chứ? Tôi nắm chắc cổ áo nó, cơn tức giận đang dâng lên trong lòng khiến tôi rất muốn thụi cho mấy cú vào mặt. Tôi dùng ánh mắt dữ tợn đầy uy lực mà bất cứ ai thấy đều khiếp vía để nhìn thẳng vào mắt nó.

Ấy thế nhưng thằng này chẳng có vẻ gì là sợ hãi cả, thậm chí nó còn trợn mắt lên nhìn ngược lại tôi. Đột nhiên tôi nảy ra một ý tưởng hay ho, mới chỉ gọi nó là lùn thôi mà nó đã bực đến thế này, nếu như... "Hừ, cứng miệng nhỉ, đừng nghĩ là con gái thì tao sẽ không dám làm gì mày nhé."

- Ứng liền, đôi mắt nó càng trợn to hơn. Tôi biết nó là con trai chứ, dù thằng c* này có dáng dấp lùn hơn đám con trai cùng lứa, dù thằng c* này sở hữu đôi mắt to tròn vời đôi môi chúm chím nhưng tôi cũng không ngu đến mức không phân biệt được giới tính của một người. Tôi trả cho nó một nụ cười ghẹo gan và ngay khi tôi còn chưa kịp làm gì thằng lùn đã đá một cú thật mạnh vào "cậu em" yêu quý của tôi.

Tôi đã phải nghỉ học đúng hai ngày để ở nhà dưỡng thương cho đến khi cơ thể hoàn toàn bình phục. Chỉ cần nghĩ đến cái mặt thằng lùn đó là tôi muốn lao ngay đến xé xác nó bằng chính đôi tay này.

Tôi bắt thằng Thaen phải đưa tôi đi tìm thằng lùn đó nhưng nó không chịu, vẫn cố bảo vệ bạn cho bằng được. Thế tao không phải bạn mày à? Tôi đành lấy anh trai tôi ra làm điều kiện trao đổi, chính là Kaofang đó. Nếu thằng Thaen không đưa tôi đi gặp lùn thì đừng có mơ tưởng gì đến chuyện được lại gần anh tôi nữa. Hừ, đến nước này thì thằng Thaen làm gì còn đường lui chứ.

Tôi cũng không vẽ ra kế hoạch gì to tát để trả thù nó đâu. Giống như khi bị chó cắn mình không thể quay lại cắn con chó nhưng vẫn nên làm gì đó để cho hả dạ ấy. Cái hôm tôi kéo nó đến khu nhà kho ở Samut Prakan, thực ra tôi đến đó để xem đàn em của bố đã dọn dẹp xong hiện trường chưa. Trước đó tôi mới xử một tên ở chỗ này, thằng khốn đó bố láo bố lếu, giờ này chắc nó vẫn đang nằm húp cháo ở nhà.

Nhưng khi lùn thấy tôi đưa nó đến khu nhà kho, mặt nó hoảng loạn thấy rõ. Chắc nó nghĩ tôi định đem nó đi diệt khẩu thật hay gì. Lúc đầu nó giãy nảy, một hai không chịu đi vào trong cùng tôi. Tôi thấy vậy mới nạt lại cho mấy câu, cái đầu bốc khói đó tịt ngúm luôn. Haha

Vào đến bên trong nhà kho, tôi bỗng nảy ra ý tưởng mới. Muốn trả nợ đúng không, vậy trả nợ bằng cách đến làm chân tay cho tao đi. Lúc ấy à, mặt thằng lùn trông hề lắm luôn. Tôi bảo nó nói gì làm gì nó cũng làm. Tôi hả hê vô cùng. Chắc nó sợ tôi lắm. Hừ, đúng thôi, đấy là cái giá phải trả cho những ai muốn đối đầu với Phum tôi đây.

Cơ mà lùn cũng không thuộc dạng hèn nhát đâu, chẳng qua nó không thích làm lớn chuyện thôi. Nếu đổi lại là tôi ấy à, mơ đi, tự dưng phải đến làm nô bộc cho một kẻ lạ hoắc. Nhưng lùn làm được, không phải nó sợ mất lòng ai hay dễ dãi gì, chỉ là nó không biết cách từ chối người khác. Kể cả với tôi

- người trêu chọc nó đủ thứ.

Hôm đi trung tâm thương mại thực tình tôi không cố ý bỏ nó lại đâu. Chỉ là hôm đó tôi với Mew có hàn huyên hơi lâu, đến khi tôi giật mình nhớ ra, hình ảnh lùn vây lấy tâm trí tôi. Tôi vội vã đánh xe quay lại nhưng nhận ra chẳng kịp nữa vì lúc đó đã hơn 10 giờ tối, chắn trung tâm thương mại cũng đóng cửa rồi. Lúc ấy tôi đã rất hy vọng lùn sẽ không thực sự đợi như tôi đã dặn trước khi chở Mew đi.

Ngay hôm sau đó tôi biết được, rằng nó đã ngồi đợi tôi hơn 4 tiếng đồng hồ thật.

***

Tôi chở nó đến chỗ tập muay. Tôi thích tập muay vì không quá hứng thú với các môn thể thao khác. Hơn nữa có rất nhiều chuyện khiến tôi phải sử dụng nắm đấm, vậy nên lúc nào tôi cũng phải trong tư thế sẵn sàng. Thật ra tôi cũng học Karate, Taekwondo, Judo nhưng như tôi đã nói bên trên đấy, mấy môn đó chán lắm.

Lùn trông có vẻ khá phấn khích khi lần đầu tiên đến đây. Trong lúc tập thỉnh thoảng tôi vẫn đánh mắt qua nhìn nó đang ngồi nghịch điện thoại. Lùn là đứa có cái gì nó đều thể hiện hết lên mặt, lúc thì nó cười mỉm, lúc thì lại nhăn mặt, lúc lại cười phá lên như xem được cái gì hay ý lắm.

Chắc nó nghĩ tôi không để ý đến nó nên mới hí hửng thò tay ra cầm điện thoại của tôi nhưng rất nhanh nó đã trả điện thoại tôi về với khuôn mặt hờn dỗi, quay sang phía sân tập lầm bầm cái gì đó như thể đang chửi tôi ấy. Những lúc nó đang bực bội hay bị tôi làm tụt cảm xúc là cái mặt nó trông buồn cười lắm luôn.

Tập xong trên đường về nó kêu đói nên chúng tôi rẽ vào một hàng mì ven đường. Thực lòng, tôi không phải cậu chủ chỉ sống trong nhung lụa hay gì đâu. Tôi thích cuộc sống bình thường giản dị, cái gì cũng có thể ăn được. Nhưng có đôi khi một chuyện bình thường với người khác thì với tôi lại là chuyện lạ. Những lần đi ăn thế này Kaofang hay thằng Beer sẽ là người đứng ra gọi đồ.

Lùn hẳn muốn cười vào mặt tôi lắm, tôi biết chứ. Sao nào, chưa từng làm việc gì đó nó sai ở chỗ nào chứ? Chưa từng tự gọi mì bao giờ sai ở chỗ nào? Lúc mì được bê ra Lùn cho nhiều thứ vào lắm luôn, còn tôi thì vụng về thấy nó làm cái gì thì làm theo cái nấy. Nhưng vừa đưa vào mồm miếng đầu tiên thì... ối trời đất ơi, nó cay vãi đái!!! Mà tôi có cho nhiêu ớt lắm đâu.

Tôi sợ Lùn mà biết tôi không ăn được cay, chắc chắn nó chẳng kiêng dè gì nữa mà cười cho thối mặt tôi luôn. Ấy vậy nhưng nó chỉ cười mỉm và một chuyện tôi chẳng thể ngờ tới đã xảy ra. Nó dí tay vào thành cốc nước đá rồi đặt tay lên môi để giúp tôi bớt cay.

Tôi nhìn thằng vào mắt nó, đôi mắt to tròn đen láy. Mắt nó thực sự rất trong.

Nó là người nhận thức được hoàn cảnh có chút sai sai trước nên nhanh chóng rụt tay lại một cách lóng nga lóng ngóng. Còn về phần mình, tôi cảm thấy sự cay nồng vẫn chưa thuyên giảm chút nào nhưng dư vị của đá lạnh đã len lỏi vào trong tâm trí khiến tôi cảm nhận được sự ấm áp và tâm trạng tốt lên rất nhiều.

***

Lùn trông hờn ra mặt khi thấy tôi trong quán pub. Suốt khoảng thời gian đàm đúm trong quán nó không nhìn mặt tôi lấy một lần. Chắc nó sợ tôi sẽ cho mọi người biết clip bí mật của nó. Ngày hôm đó tôi mới biết Lùn là một đứa trong nhóm bạn thân của thằng Thaen. Vì từ lúc quen biết thằng Thaen thằng Q tới giờ, mỗi lần tụ tập tôi cũng chỉ gặp 2 đứa nó với thằng Chen, thằng Pun thì lúc đến lúc không nên tôi cứ thế mặc định là nhóm thằng Thaen chỉ có 4 người.

Suốt bao nhiêu lần nhậu nhẹt chưa bao giờ thấy mặt Lùn, chắc nó không thích sự ồn ào chăng? Đám chúng nó rất shock khi biết chuyện thằng Thaen với Kaofang nhưng rồi hai chữ bạn bè đã khiến chúng nó bỏ qua những chuyện nhỏ bé và chấp nhận những thay đổi khác biệt.

Lúc mới biết tôi cũng như đám thằng Q. Một đứa là bạn thân một đứa vừa là bạn vừa là anh trai, hai thằng trước giờ đểu nổi danh là đào hoa playboy thế rồi tự dưng lại quay ra yêu nhau. Tôi còn biết nói gì đây, 1+1 =2 nhưng nếu Fang nói là bằng 3 thì nó sẽ là bằng 3.

Ai ai cũng bày tỏ sự ghen tị với tôi, họ nói rằng cuộc đời tôi quá hoàn hảo, muốn gì được nấy, mọi thứ đều luôn luôn sẵn sàng chỉ cần tôi hé miệng một câu là thứ tôi muốn sẽ xuất hiện trước mặt trong tích tắc. Nhưng có ai biết đâu, rằng tôi cũng chỉ là một cậu trai bình thường, cũng biết đau, cũng biết khóc. Đúng là tôi có được nhiều thứ mà nhiều người mơ ước, nhưng đó cũng chỉ là vật ngoài thân, chúng không thực sự khiến tôi cảm thấy hạnh phúc.

Vậy nên nhiều lúc tôi như cảm thấy thực ra mình chẳng có gì.

Còn câu chuyện tình yêu ấy hả? Có vẻ như tôi đã từng có, nhưng đó là chuyện của rất lâu về trước rồi. Và tôi cũng không biết phải mất bao lâu nữa để tôi có thể lại được cảm nhận điều ấy.

***

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!