Thằng Q nhướng mày lên chào tôi trước khi thể hiện nụ cười quyến rũ thường thấy của nó. Nó có cãi nhau với người yêu thật không thế. Nó chào hỏi thân thiết với các chị trong cửa hàng trước khi chúng tôi xin phép ra bàn ngoài gần khu thác nước Sarika ngồi. Hì hì, thật ra là thác nước giả vờ thôi.
"Mày ăn gì?"
- Tôi hất cằm lên hỏi thằng Q.
"Gỏi đu đủ, thịt vịt xào cay, xôi với canh sườn."
"Thằng ngẫn ngờ này, đây quán cà phê."
- Tôi bật cười rồi vươn tay ký đầu thằng Q
- người đang vừa nhìn menu vừa cười. Lúc nào cũng ghẹo gan tao được.
"Cái này vị sao mày?"
- Nó chỉ vào hình cốc mocha đá. Ừm, cá nhân tôi thì thích cà phê latte hơn. Nhưng vị của Mocha thì khá là dịu phù hợp với những ai vừa thích cà phê vừa thích sô cô la. Bình thường thằng Q sẽ gọi espresso cơ, hôm nay bất thường quá.
Thằng Q là khách quen của quán nên khá thân với các chị trong quán. Thì chúng tôi cũng làm bạn bao nhiêu năm nên số lần nó đến quán nhiều đến mức tôi chẳng đếm nổi. 3 thằng còn lại cũng thế.
"Không biết, gọi cái mà mày hay gọi đi."
"Nói chuyện với khách hàng tử tế vào, không tao báo quản lý đuổi mày đấy."
"Tiếc quá, tao là cháu chủ quán đây."
- Tôi rất thích đến quán, ngồi vẽ tranh góc này góc kia. Đôi lúc còn mang cả máy tính và báo cáo đến đây làm. Đến nhiều vậy chứ tôi cũng chẳng giúp gì được các chị mấy. Tôi cũng từng thử pha cà phê nhưng kết quả thì... phải đổ đi cả cục cốc. Hương vị của nó là kiểu như là bạn l**m đá còn thấy ngon hơn ấy.
Nên thi thoảng tôi sẽ cố gắng giúp dọn bàn, giúp bê đồ cho khách. Dù các chị trong quán hay bảo chỉ cần tôi đến ngồi chơi thông cũng là nguồn cổ vũ to lớn cho mọi người rồi. Không biết các chị có ý như vậy thật hay ý của các chị là "mày ngồi yên đừng ngáng chân chị" nữa.
"Ừm, tao chọn cái này."
"Thế thôi hử, ăn bánh nữa đi. Chị Aom mới nghĩ ra công thức bánh mới, ăn thử xem."
"Mày bao à?"
"Ờ, hỏi lắm, khỏi ăn."
- Tôi giật menu lại từ tay thằng Q rồi tập lên đầu nó. Thật sự thì thằng Q toàn ăn chùa thôi, vì ai mà nỡ thu tiền bạn yêu của cháu chủ quán chứ.
"Chị Ning xinh đẹp ơi, cho em một Mocha đá không whipping cream, một bánh cam với lại ờ..."
"Latte nóng đúng không?"
"Chính xác! Chị cứ bị hiểu lòng Peem. Nếu không phải chị Ning đã có người rước thì em nhất định sẽ tán chị."
"Dẻo miệng quá đấy Peem, đào hoa như mày chị không thích đâu."
"Ôi ôi, đào hoa chỗ nào chứ. Peem toàn thật lòng thôi."
- Chị Ning gửi cho tôi một nụ cười trước khi quay lại quầy pha chế. Chị Ning là một barista rất cừ luôn. Mỗi hình trên cốc latte đều được chị Ning làm bằng cả con tim. Còn tay nghề làm bánh của chị Aom thì khỏi phải bàn rồi, tìm được người như chị rất khó vì chị làm được cả bánh Thái và các loại bánh nước ngoài.
"Ôi Peem, đến từ bao giờ thế?"
"Ôi người đẹp này làm sao thế, em đến rõ lâu rồi mà chị chẳng để ý em, tủi thân lắm nhé."
"Thôi nào Peem, tại chị bận phục vụ ở bên ngoài này ấy. Thế Thaen có đến không?"
"Con Naen!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!