Tôi đến trường vào sáng thứ 2 trong tình trạng lờ đà lờ đờ. Không lờ đờ sao được cơ chứ vì hôm qua tôi trằn trọc đến 4h giờ sáng. Vì sao ấy hả? Vì trăn trở chuyện thằng Phum chứ còn gì. Chưa kể 6 giờ sáng đã phải dậy tắm rửa chuẩn bị đồ đi học. Dù lớp bắt đầu lúc 9 giờ nhưng phải chuẩn bị từ lúc đó mới kịp giờ vào lớp. Đến nơi tưởng được chợp mắt mấy phút ai dè phải ngồi nghe thằng Q càm ràm đến điếc cả tai. Thì cái chuyện tôi đột nhiên biến mất rồi vứt chìa khóa xe lại cho nó đấy.
Lúc đầu tưởng bạn quan tâm nên lại hỏi han, ai dè ngồi nghe một hồi thì ra không phải. Nó khùng lên với tôi vì tôi bỏ nó lại với thằng Toey làm nó phải ngồi nghe thằng Toey hót ti tỉ thứ chuyện trên trời dưới biển.
Hừ, đáng đời lắm, mày cứ phải bị như thế đôi lần.
Xong lớp đầu tiên chúng tôi lại tụ tập nơi góc bàn quen thuộc vào thời điểm như mọi khi. Chỗ này nằm dưới một tán cây rất to phía sau tòa nhà khoa Mỹ thuật. Ở đây chúng tôi được thoải mái thể hiện những bản năng tự nhiên của một con người mà không ảnh hưởng đến cộng đồng.
Trường tôi có (siêu) nhiều cây xanh nên khuôn viên xung quanh trường lúc nào cũng có cảm giác mát mẻ dễ chịu. Đặc biệt khoa tôi còn nhiều cây hơn nữa, vậy nên nhiều lúc cảm giác nhưng đang được học giữa rừng cây nhiệt đới. Ở đây rất phù hợp cho những ai có tâm trạng không tốt đến để thư giãn đầu óc. Kế bên là khoa Kiến trúc cũng có quanh cảnh tương tự.
Và hiện trường lúc này là đám bạn tôi đang tranh nhau ăn chuối. Khỉ ăn chuối làm sao thì đám bạn tôi cũng đang làm y thế. Nhưng vấn đề ở đây, đó không phải chuối chín mà là chuối xanh ạ. Chắc chúng nó đi vặt trộm chỗ cây chuối sau tòa nhà cũ của trường. Rồi tí thì bị lôi cổ lên văn phòng khoa thì tao bảo.
Không chỉ tranh nhau mà chúng nó còn xếp chuối thành chồng như bánh của Krispy Kreme*, thậm chí còn có người đứng xếp hàng chờ nhận chuối. Thằng Q trong vai phóng viên đang đi phỏng vấn cảm nhận của từng người.
*Krispy Kreme là một hãng nổi tiếng với bánh vòng và họ hay tạo hình các tháp bánh rất đẹp.
"Anh Nueng có suy nghĩ gì về tình huống đang diễn ra ở thời điểm hiện tại ạ?"
"Dạ vâng, cá nhân tôi thì rất đồng cảm với mọi người. Vì những món như Sang Khaya*, Sakhu* hay Med Khanun* thì chúng ta đã ăn quá nhiều rồi nên hôm nay tôi rất vui vì có Krispy Kreme để cho anh chị em người Thái ta được nếm thử."
* Đây là mấy món bánh truyền thống của Thái, do mình không biết tên tiếng Việt của mấy em nó là gì nên đành để tiếng Thái.
"Thế vậy anh đã thử chưa ạ?"
"À vâng tôi cũng đã có cơ hội đứng chờ đến nghoẻo cả "chuối" rồi ạ."
"Hahaha, anh là mua cho mình hay bị vợ sai đi thế ạ?"
" =)))))))" (Nó là âm thanh của tiếng cười cơ mà tôi không biết mô tả lại làm sao nên để ký hiệu vầy các bác tự hiểu nhe)
"Ờ mày biết gì không, tao bảo thôi để anh đưa đi ăn cái khác nó không chịu cứ một hai đòi ăn Krispy Kreme, bảo không ăn được cái đó nó chết cho tao xem. Mẹ, điên thế cơ chứ. Tao mua cho hẳn 8 cái ăn cho lòi mồm ra."
"Hahaha, yêu trẻ con thì phải chịu chứ sao. Càng là bé trai càng phải nhẫn mày ạ."
Lũ chúng nó điên cả rồi. Sau khi nháo nhào với chồng Krispy Kreme thì bây giờ đã chuyển chủ đề sang Q hỏi bạn trả lời. Và chuyên mục này được mọi người đón nhận hơn cả.
Mỗi người có một câu chuyện khác nhau và khi đã trò chuyện được kha khá chúng nó xếp vỏ chuối chồng lên nhau và bắt đầu cầu khấn. Vâng, đây là những phần tử tri thức, sinh viên năm 2 đại học đấy ạ.
"Peem, chuối không mày? Tao đã đầu tư rất nhiều vào sự đẹp trai này để hái chuối xanh mang về tận khoa đấy. Gái cứ nhìn tao suốt thôi, chắc các bạn ấy thấy tao ngầu lắm. Haha, mày thấy sao?"
- Có khi các bạn ấy nghĩ mày là thằng thần kinh đấy Q. Có người bình thường nào lại đi vặt chuối ngay giữa trường đại học như thế.
"Mày giữ lấy mà ăn, cho xin điếu thuốc đi."
"Sao đấy mày, nay hút 3 điều rồi đấy. Thời kỳ đ*ng d*c muốn đi kiếm vợ kiếm chồng à?"
"Giờ mày đưa cho tao hay là ăn giày đây? Đưa đây."
- Nó cằn nhằn mấy câu nhưng rồi cũng quay ra đám bạn hỏi thuốc tôi. Thậm chí còn có đưa kèm một chiếc vape hương sả.
Tôi ngồi hút thuốc nhìn đám bạn ngừng tranh chuối chuyển sang tranh bóng trên sân. Chúng nó chơi khá nhẹ nhàng chả bù làn khói trắng đang nhả ra từ mồm tôi lúc này.
Dù đã cố gắng không nghĩ đến, dù đã rất nhiều lần nhắc nhở bản thân hãy ngừng lại đi nhưng cuối cùng tôi vẫn không làm được. Tôi vẫn cứ nhớ đến nó, vẫn còn trong đầu cái mặt đẹp trai của thằng Phum và thậm chí tình trạng còn ngày một nặng hơn.
Trời ơi, tôi phải làm gì đây??? Tôi vẫn cứ quanh quẩn với câu hỏi mà đã hỏi đi hỏi lại bản thân mình không biết bao lần rằng tại sao tôi lại thích nó. Hay yêu không cần lý do là có thật? Vì sao mọi chuyện lại thành ra như thế này đến chính tôi cũng vẫn chưa giải thích được. Thật thảm hại khi người ấy của tôi lại trở thành một thằng con trai. Hơn nữa mối quan hệ này còn chẳng có tí hy vọng nào, chết từ trong trứng nước.
"Thằng chó Peem. Mày có chuyện gì, không đá bóng nữa à?"
- Thằng Q ngồi xuống bên cạnh tôi. Cái mặt trắng trẻo của nó giờ đang đỏ lựng lên vì cháy nắng cộng thêm mồ hôi đầm đìa, áo đồng phục dính chặt vào da lưng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!