Chương 21: (Vô Đề)

* Lễ hội hoa đăng Thái Lan Loy Krathong (Tiếng Thái: ลอยกระทง) là một lễ hội truyền thống, có từ rất lâu đời. Hàng năm lễ hội được tổ chức vào đêm rằm (trăng tròn) tháng 12 theo lịch Thái trên khắp Thái Lan.

Đây là một trong những lễ hội lớn nhất và lâu đời nhất Thái Lan. Trong tiếng Thái, "Loy" là "thả", "Krathong" là "hoa đăng". Lễ hội này là dịp để người Thái bày tỏ sự tôn kính, biết ơn tới thần nước Phra Mae Khongkha vì đã cung cấp nguồn nước dồi dào cho nhân dân, họ tin rằng Người luôn ở bên, che chở và ban phước cho cuộc sống của họ. Và những điều không may, những khó khăn sẽ từ đó theo những chiếc đèn trôi xa mất.

Ngày nay, ý nghĩa của lễ hội còn là dịp cầu chúc, ước nguyện có cuộc sống bình an, đôi lứa sẽ hạnh phúc bền lâu. Do đó Loy Krathong cũng là dịp rất ý nghĩa với những cặp đôi đang yêu.

Từ condo thằng Phum về tôi cứ ngỡ mình sẽ được tận hưởng một giấc ngủ thật ngon cho lại sức nhưng ngay khi đầu vừa chạm vào gối thì thằng bạn trời đánh gọi đến, đúng giờ như cái đồng hồ báo thức vậy.

(Ngày rằm tháng 12 âm lịch con nước chảy cuồn cuộn, kính mời các anh chị em không kể xanh hồng hay tím cùng tham dự lễ Loy Krathong, Loy Krathong, Loy Krathongggg)

"Mày bị gì thế Q?"

(Loy Krathong thây, hôm nay là lễ Loy Krathong đó.)

"Thì liên quan gì đến tao, tao không đi đâu."

(Ok, hẹn bạn lúc 7 giờ tối, đến đón tao nhé. Tao tập ghi ta nên đau tay quá, không cầm lái được. Dresscode là áo kẻ sọc nhé.)

"Ê ê, Q..."

- Tút, tút. Tôi đơ người nhìn cái điện thoại mất 3 giây. Là tôi truyền đạt thông tin chưa đủ chính xác hay người đầu dây bên kia đang say vậy? Mà nãy nó nói cái gì ấy nhỉ, tôi chỉ nghe được đúng từ cuối cùng sọc sọc gì đó. Nghĩ một hồi vẫn không luận ra được thằng bạn nói cái gì, tôi đành nhấc điện thoại lên gọi lại cho nó.

(Gì đó, gái ơi)

- Các bạn xem cách nó nói chuyện điện thoại này, cái giọng đểu cáng này chắc phải uốn lưỡi nhiều lắm mới nói được.:)

"Gái thằng bố mày, 7 giờ tối muộn quá, tầm đó còn tắc đường nữa."

(Thôi nào gái, có đi sớm thì vẫn phải thả đèn muộn thôi hay mày muốn xem diễu hành nữa, hehe)

- Nghe thấy 2 từ diễu hành là tim tôi lại nhói lên.

Vì năm ngoái tôi được đại diện cho khoa tham gia vào đoàn diễu hành của trường đại học, trang điểm ăn vận cho đã đời xong đứng vào lọt thỏm giữa mấy bạn nữ. Chết tiệt, mà cũng là thằng Q đăng ký cho tôi tham gia chứ đâu.

Còn nó thì đi khoe khoang cái giao diện và thu hút được cả tá gái xinh nhờ việc lên hát.

"Đm mày, 7 giờ thì 7 giờ, hẹn đám còn lại rồi chứ?"

(Tất nhiên rồi gái, năm nào chúng ta chả thả đèn cùng nhau.)

- Nhìn điên điên, trẩu trẩu vậy chứ nhóm chúng tôi luôn tham gia các lễ hội cùng nhau. Bạn bè luôn là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi ngay cả khi có người yêu. Duy chỉ có ngày Lễ Tình nhân là chúng nó đồng loạt biến mất đâu đó tầm 3 4 ngày để lại mình tôi bơ vơ. Mẹ nhà chúng nó!

"Ờ ờ, tí tao qua đón."

(Ok gái, nhớ mặc áo kẻ sọc nha. Iu iu, bái bai)

- Thì ra sọc nãy nó nói là áo kẻ sọc, hờ hờ.

Thằng Q mắc một căn bệnh mãn tính mà không tài nào chữa được, đó là luôn bắt nhóm chúng tôi phải mặc đồ giống nhau. Người bình thường chỉ làm áo nhóm khi tốt nghiệp hoặc khi nhóm phải chia tay nhau nhưng thằng bạn tôi ấy à, không nhé. Tôi không còn tiền mua màu vẽ mua sơn cũng chỉ vì dồn tiền nộp cho thằng Q đi in áo thôi đấy. Haiz, không biết có cái áo kẻ sọc nào không đây…

***

Tôi với thằng Q đến trường lúc 8 giờ hơn, đường không tắc lắm nhưng cái vụ tìm chỗ gửi xe mới khoai này, biết trước đã đi BTS cho xong. Nhưng lý do chính làm tôi đến muộn là vì phải đợi cậu Q đây sửa soạn nữa. Không hiểu sao nó chuẩn bị nhiều bước thế, nào là xịt nước hoa rồi thì vuốt vuốt. Mà cái làm tôi đau mắt nhất là áo của nó, đỏ tím luôn.

Trong trường đông nghịt, đi qua đi lại toàn người là người. Mấy quán nước, đồ ăn vặt hay quầy trò chơi đều do các anh chị em khoa Mỹ thuật chung tay chung sức làm cho lễ hội thêm phần rực rỡ. Đủ mọi loại âm thanh hỗn tạp chen nhau va vào tai tôi, từ tiếng người dẫn chương trình, tiếng kèn, tiếng nhạc, tiếng beat box, tiếng thầy bói,... khiến tôi không thể phân biệt được âm thanh nào đến từ đâu.

"Alo! Alo!!! Nghe thấy tao không?"

- Thằng Q há họng hét lớn vào điện thoại đoạn quay lại nhìn tôi ý bảo đi nhanh lên. Cũng tại đông người quá chứ, tôi còn đang không thở nổi đây. Không khí dưới này bí bách lắm, không khí trên đó có dễ thở hơn không Q?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!