Chương 20: (Vô Đề)

"Peem, đứng đây đợi anh nhé."

"Anh Pat định đi đâu ạ?"

"Anh đi bắt cá về cho Peem mà."

"Không, em đi cùng cơ."

"Không được, nước sâu lắm. Anh đi chút xíu thôi."

"Vậy được, anh đi mau về mau nhé. Peem sẽ đợi ở đây."

"Ừ, tí nữa anh về."

"Cứu, có bé đuối nước, có bé bị đuối nước, cứu với, cứu với!!!."

Và người anh trai yêu quý ấy đã không bao giờ trở lại nữa. Không bao giờ quay lại như anh đã hứa.

Tôi quay xe đầy đi về hướng nó, cảm xúc chồng chéo đan xen với những hình ảnh trong quá khứ, cảm nhận được từng sợi lông dựng đứng lên dọc sông lưng lạnh buốt. Cô đơn đến đáng sợ. Khi gần đến nơi tôi buông xe đẩy ra tiến đến đứng trước mặt nó. Chúng tôi cách nhau chỉ một chút, tôi nhìn nó, mà nói đúng hơi là tôi đang nhìn thẳng vào mắt nó. Thằng Phum chớp chớp mắt bối rối.

"Thằng Phum!!! Mày biến đi đâu thế hả? Mẹ thằng chó! Mày có biết tao sợ hãi thế nào không hả???"

- Không biết bằng cách nào mà tay tôi đã nắm cổ áo nó, không biết từ lúc nào bản thân hét lên trong vô thức và sao có thể thốt ra những câu từ như thế. Không hiểu vì sao toàn thân tôi run rẩy đến mức không thể hành xử một cách bình thường được, chỉ biết rằng tôi đã rất sợ. Sợ bị bỏ lại một mình.

Tôi nhìn chăm chăm vào đôi mắt mở to, cố gắng nhón chân để đầu ngang với cằm nó. Cảm xúc của tôi lúc này là một đấm khuôn mặt trắng bệch kia cả trăm lần. Đôi mắt đen láy kia cũng biểu thị sự bất ngờ không kém trước hành động của tôi nhưng rất nhanh nó đã trở lại với ánh mắt trêu đùa như mọi khi. Lúc ấy tôi mới nhận ra có gì đó sai sai rồi vội buông nó ra. Trời ơi, sao mọi người xúm lại nhìn đông thế. Toang rồi.

Tôi gượng cười với mọi người xung quanh rồi nhanh chóng đẩy giỏ hàng ra chỗ quầy thu ngân. Cố gắng hít thật sau, cố gắng xóa hết những hình ảnh ban nãy ra khỏi tâm trí nhưng có một thứ tôi chẳng thể vứt đi nổi đó chính là tâm trạng lúc này. Xấu hổ quá, tôi xấu hổ chết mất. Chắc các cô lao công từ 4 phương 8 hướng đã đang truyền tai nhau câu chuyện: "Cậu sinh viên to tiếng giữa siêu thị vì nghĩ mình bị bạn bỏ rơi."

"Chửi cho đã xong rồi chạy à, ha."

- Nguyên nhân của vấn đề đi sát ngay sau tôi nhưng nó chẳng chịu đưa hàng lên quầy cho thu ngân tính tiền, thành ra một mình tôi phải vừa cúi xuống ngẩng lên để chuyển đồ.

"Lắm chuyện."

- Tôi khó chịu. Tôi khó chịu nó 1 thì tức giận với bản thân 10 khi thấy tâm trạng thất thường còn hơn con gái đến tháng. Tôi không thích việc thằng Phum có ảnh hưởng đến cảm xúc của mình, không thích việc bản thân trở thành trò cười cho nó. Tôi không muốn để trái tim mình rung rinh mỗi khi thấy nó cười. Tôi không thích cảm giác mà tôi dành cho nó lúc này. Trời ơi, tôi thích con gái cơ.

Tôi thích con gái thật đấy!!! "Của anh hết 4397 baht ạ."

- Tiếng chị gái thu ngân đánh thức tôi khỏi những suy nghĩ điên rồ trong đầu. Thằng Phum mở ví rút ra 5 tờ 1000 baht. Gì mà có tí đồ với vài cọng rau mà cũng hết tận 4000 baht vậy, có cộng cả điều hòa với tiền thang máy trong siêu thị không thế. Quá là bắt nạt nhau rồi.

Sau khi nhận tiền thừa thằng Phum giúp tôi để mấy túi hàng vào trong giỏ. Ể, tôi có bị hoa mắt không? Con quỷ trong người nó lại thoát ra ngoài rồi à? Ôi ước gì nhân cách này giúp tôi trả tiền cho nó để tôi đỡ phải đi làm khổ sai nữa.

Mà nghĩ đi nghĩ lại, giữa việc tôi chịu để đám thằng Thaen xem được cái video thằng Phum quay tôi và việc tiếp tục làm người hầu cho thằng Phum, cái nào thích hợp hơn nhỉ. Hay thôi buông xuôi tất cả xem thằng Phum dám làm tới đâu, kệ mẹ nó. Ơ khoan đã, nếu như thế thì mọi chuyện tôi làm từ đầu đến giờ đều là vô nghĩa à. Thôi nào Peem, có chịu thêm chút nữa đi, tí nữa thôi là được tháng rồi.

Cố lên!!!

***

Sau khi xếp đồ vào tủ lạnh xong tôi ngồi lè lưỡi thở vì quá mệt. Và rồi cũng đến thời khắc tiếp theo trong cuộc đời: nấu cơm. Nên đổ gạo hay nước nào trước nhỉ? Phải đổ bao nhiêu nước ta? Nồi cơm điện dùng thế nào đây, có cần hẹn giờ giống lò vi sóng không? Chắc là không đâu. Sau khi vật lộn xong với cái nồi cơm, tôi quay qua bắt đầu nghiên cứu làm món ăn cho cậu chủ.

Thực đơn của ngày hôm nay là: Trứng rán thịt băm, rau xào, cá hộp trộn. Tôi làm được từng này là đã quá siêu rồi, bình thường ở nhà tôi chỉ giúp mẹ mấy việc lặt vặt thôi.

Mấy món cơ bản thì tôi vẫn nấu được chỉ là tôi không thích, lười nấu. Tại sao tôi phải nấu khi nhà có người giúp việc chứ? Thứ nữa là trai đẹp như tôi mà đứng bếp? Khó tìm lắm đó. Nếu có thì chắc chắn là vì học ngành nấu ăn hoặc vì tình yêu.

May mắn là thiết bị nhà bếp của nó toàn là đồ tốt nên không lo bị bỏng hay dính chảo. Không cần dùng quá nhiều dầu khi nấu, dễ dàng vệ sinh. Và nếu bạn gọi cho tôi ngay lúc này sẽ nhận được giá cực hời là 800 baht nhưng nếu bạn…

Hơi quá rồi đó Peem.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!