Chương 148: (Vô Đề)

"Này Pun... Pun... thằng chó Pun mày làm cái gì thế!!!"

- Tôi hét đến rát cả cổ họng, hét đến mức mấy đứa đang đá bóng trên sân (thằng Phum, thằng Thaen, thằng Q, thằng Fang, thằng Matt, thằng Toey) phải quay lại nhìn. Ờm... tao không cố ý làm thế đâu, chúng mày tiếp tục đá bóng đi, xin lỗi vì đã làm phiền nhé: "Pun, nghe thấy không, tao hỏi mày đang làm gì, tập trung khiếp thế."

"Tao đang rèn luyện năng khiếu mảng kiến trúc, mày xem này."

- Thằng Pun nói rồi chìa điện thoại ra trước mặt tôi, đm tí thì chọc vào mắt tao.

"Bằng cách chơi The Sims ấy hả?"

"Đúng vậy."

- Tôi nhíu mày nhìn cái đứa đang nằm bò ra chơi The Sims trên dãy ghế bên cạnh sân bóng khoa Kỹ Thuật, nơi mà đã ghi dấu ấn đậm sâu trong tâm trí tôi. Hừ, hẹn nhau chỗ khác không được hay gì, tao không thích chỗ này tí nào, aaaaa.

"Buồn ỉa hả, nhìn mặt mày như muốn đào thải phân vậy."

- Thằng Pun cằn nhằn tôi. Mày không nhiết thiết phải dùng từ sinh động vậy đâu Pun, một từ thôi còn chưa đủ đây nó còn nhân đôi, vừa ỉa vừa phân nữa.

"Này, kia có phải P'Ngun không mày!!!"

- Thằng Pun ngay lập tức đặt điện thoại xuống nhỏm đẩu lên mà không biết rằng: "Hahahahahaha, mày bị tao lừa rồi, chu choa, phản ứng nhanh thế, mày có bị sao không đấy."

"Thằng quỷ tha ma bắt, tao lại đá cho chân mày ngắn lại bây giờ, chó."

- Tôi chẳng bận tâm đến lời chửi rủa của thằng Pun vì tôi hãy còn đang rất hả hê khi đã lừa được nó.

Vậy nhưng rồi tiếng la oai oái của thằng Toey và tiếng cười rộ lên của đám thằng Q khiến tôi phải dừng hình. Hình ảnh trên sân lúc này là thằng Q cởi áo khoe cánh tay cơ bắp đồng thời cánh tay cơ bắp ấy đang cặp lấy cổ thằng Toey, một hành động vô cùng dã man và khủng khiếp. Thằng c* kia thì hét váng cả sân, thằng Matt thể hiện tình thương mến thương với cậu bạn chí cốt bằng cách giữ chặt thằng Toey không cho nó vùng vẫy.

"Aaaaaaaaa, P'QQQQQQQQQQQ, P'Q bỏ em ra, thằng chó Matt buông tao ra."

"Hahaha, mày thích đẩy lắm hả, nào nào, lại hít nước hoa của anh đi."

- Eo, tởm vãi. Tôi mà là thằng Toey thì tôi thà nín thở chết ngay ở đó. Mấy đứa nó trêu nhau một lúc rồi lại quay về đá bóng như thường, tôi ngồi xem tiếp, thằng Pun chơi game tiếp còn thằng Mick với thằng Beer thì…

"Cả hai đều làm từ đậu nành nhưng đậu là đậu mà sữa đậu là sữa đậu."

"Ơ, sao mày bảo nó là một."

"Nước đậu với sữa đậu là cùng một dạng nhưng đậu thì không, đậu là cái mình dùng để nấu món ăn ấy, mày chưa từng ăn canh đậu non hay gì?"

"Ơ hay, nãy thì mày bảo không giống nhau, thế rốt cuộc nó là như nào?"

"Mick, tao không hiểu là sao mày lại không hiểunhỉ?"

- Hahahahaha, thằng Beer không bình tĩnh được nữa rồi. Nó giải thích vụ nước đậu với sữa đậu cho thằng Mick được một lúc rồi mà thằng Mick vẫn không hiểu là nó giống hay khác nhau ra sao, hahaha.

Thằng Mick là thế đấy, mấy cái mà khó hiểu thì nó hiểu rất nhanh còn mấy cái mà dễ hiểu thì với nó cứ như mớ bòng bong, haha. Thằng Beer thở dài một hơi đoạn vỗ vai thằng Mick rồi xuống sân nhập hội đã bóng, bỏ lại thằng Mick tiếp tục tìm kiếm về đậu trên mạng.

Lý do mà chúng tôi hẹn gặp nhau ở đây vào buổi chiều hôm nay là để chuẩn bị tổ chức tiệc ăn mừng sinh nhật ba tuổi của... Cơm rang. Con thỏ lợn giờ còn đô hơn cả gấu, núc ních hơn cả lợn nhưng vẫn là em bé yêu của thằng Thaen và thằng Fang. Vậy nên thằng Thaen hẹn đám chúng tôi ra đây dù tôi nghĩ mục đích chính của nó là muốn đá bóng. Rõ ràng là hẹn ở nhà cũng được, không cần thiết phải hẹn nhau ra sân bóng làm gì cho phí thời gian.

Giờ thì chỉ còn đợi Bác sĩ Chen thôi vì nó đang có bài kiểm tra ở phòng thực hành và đây cũng sẽ là lần đầu tiên chúng tôi được gặp nó kể từ thời điểm vào kỳ học mới đến giờ.

"Lùn, nhặt bóng cho tao đi."

- Nghe có quen không ạ? Cơ mà lần này khác rồi, người nói câu đó đang đứng tay chắp eo mỉm cười với tôi chứ không phải hét vào mặt tôi và tôi cũng không còn hét lên chửi lại như lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau nữa: "Vào đá cùng không?"

"Chộ ôi, vợ chồng nhà người ta rủ nhau đá bóng kìa, woohoo."

- Thằng mặt chó Q đang nhảy điệu "đêm nay em muốn bao nhiêu lần" trước mặt tôi, tôi giơ ngón giữa lên thay câu trả lời cho nó. Tôi đá bóng lại cho Phum rồi lắc đầu. Tao lười lắm, tao muốn đi nhậu lắm rồi, bao giờ thằng Chen mới tới đây?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!